2015-2

2015-1

Tuesday, 29 January 2013

Trời mùa đông lạnh thật, cái lạnh như xé thịt con người, từng cơn gió lạnh lùng rít qua đôi bàn tay lạnh ngắt, báo hiệu một mùa xuân sắp tới, hôm nay tôi vẫn sống, vẫn cười, vẫn hồn nhiên và vui vẻ nhưng sẽ chỉ sống cho hiện tại thui, không bit ngày mai sẽ ra sao nữa, đôi khi cũng cần ngoảnh lại quá khứ để biết rằng ở nơi đó đã có những nỗi đau cào xé tim gan, đã có những người bạn, những kỷ niệm và những iu thương rất đỗi ngọt ngào. T hi vọng những tia nắng ấm áp của bình minh, của ngày mới, của mùa xuân sắp tới và của cả sự chân thành sẽ khiến tảng băng trong t tan chảy và tớ sẽ lại là t của trước kia, mãi mãi mỉm cười !
---Oxford

Nước à. Em có thấy không khi những ngày giá rét qua đi một mùa xuân nồng ấm lại về với đất trời, về với anh và nước.
Nước có thấy những tia nắng bình minh ấm áp trong những ngày đầu xuân ấy sẽ sưởi ấm con tim giá lạnh nơi em. Cuộc sống thật kỳ diệu như thế đó một mùa đông giá lạnh qua đi rồi một mùa xuân ấm áp lại về. Chẳng có gì là vĩnh viễn cả, chỉ có hiện tại vẫn tiếp nối cho những kỷ niệm đẹp đẽ trong quá khứ ấy thôi. Những hồi ức là cả một bầu trời mộng mơ khi nước còn trẻ, còn ấp ôm bao ước mộng xa xôi.
Những nỗi đau rồi cũng sẽ theo dần năm tháng mà lụi tàn để gió xuân đong đầy thuyền yêu thương trong đôi mắt ấy, đôi mắt đã làm thổn thức trái tim anh. Dù thế nào đi chăng nữa có một điều sẽ không thay đổi đâu! Anh sẽ luôn ở bên em dù có muôn vàn khó khăn, dù những cô đơn vẫn âm thầm len lỏi nơi trái tim ấy. Anh sẽ chỉ đối tốt với em thôi, sẽ chăm sóc cho em những khi em yếu mềm. Sẽ đi cùng em qua những năm tháng khó khăn cho tới ngày chúng mình bạc đầu ấy. Hãy để anh nắm lấy đôi bàn tay bé nhỏ ấy, đưa hơi thở ấm áp của mình sưởi ấm nó mỗi khi run lên trước những đợt gió rét rợn người. Anh yêu nước nhiều hơn những điều anh muốn nói ^^.
Ngày ngày tháng tháng phía trước anh mong lắm!
Nước có biết trong lòng những giá lạnh ấy không^^.
--Sky

Sunday, 27 January 2013

Lý do vì sao tình đầu thường dang dở

Mối tình đầu, lý do mọi người nghĩ mối tình đầu đẹp không phải bởi vì tình yêu đầu đẹp, hay vì người mà chúng ta yêu đầu tiên ấy thực sự đẹp, mà là bởi vì chúng ta yêu vô điều kiện, yêu trong sáng, thậm chí có chút ngốc nghếch trong tình yêu đầu đời ấy, và bởi vì… chúng ta biết là chúng ta không bao giờ có thể quay trở lại… những tháng ngày tuổi trẻ đầy đam mê ấy.

Tình yêu đầu đời có chút thiếu liều lĩnh, không toan tính, chúng ta yêu với niềm say mê mãnh liệt và cuối cùng đối diện với thất bại. Nhưng cùng lúc, tình cảm ấy lưu lại ấn tượng sâu sắc, nó đến cùng với cảm giác không thể giải thích mà chúng ta không bao giờ trải qua được nữa. Vì thế tình yêu đầu trở thành bộ phim đáng nhớ nhất trong cuộc đời chúng ta.

Đó là lý do vì sao mà tình đầu dường như không bao giờ kết thúc trọn vẹn. Bởi vậy ít ai nhắc đến sự đơm hoa kết trái của những mối tình đầu.

Thất bại cũng chẳng sao. Những chuyện tình dang dở luôn khắc ghi sâu hơn chuyện tình hạnh phúc dài lâu. Thật hay khi có câu chuyện tình tuyệt vời như thế trong một chương cuộc đời chúng ta.

Tình yêu đầu là một thời… không bao giờ trở lại. Nếu tình yêu kế tiếp đến, thời gian phải nhường chỗ cho tình yêu mới này. Sẽ không còn trong sáng như tình yêu đầu, nhưng sẽ có chút trưởng thành hơn, nhờ có nỗi đau đã trải qua với tình yêu đầu.

Người khao khát về tình yêu sẽ là người luôn chờ đợi. Và người luôn chờ đợi sẽ nhận ra được tình yêu khi nó đến gần mình.

Sau sự lãng mạn, hiện thực cuộc sống sẽ đến. Sự hồn nhiên sẽ vẩn đục, đam mê sẽ lụi tàn, và tuổi trẻ sẽ già đi với sự khôn ngoan. Vì thế tình đầu sẽ trở thành một phần của cuộc sống hàng ngày mệt mỏi của ai đó.

Yêu một người là một điều tốt chứ sao. Do đó thật tốt khi bên nhau thế này. Ngay cả khi không có phim truyền hình nào trong cuộc đời tôi. Nhưng đã có điều tương tự quen thuộc như thế này… Và nếu có thấy mệt mỏi, sẽ có luôn có nguồn động lực đầy hứng khởi thôi thúc bắt đầu lại.

Chúng tôi bắt đầu từ tình bạn thời thơ ấu và đến tình yêu đầu đời, rồi trở thành một đôi… Và giờ đây là vợ chồng của nhau. Chúng tôi trải qua cùng một thế hệ, chia sẻ cùng nhau những kỷ niệm, và già đi cùng nhau. Sự rung động thân thuộc, tôi thích thế… Thật say đắm và hồn nhiên… Tôi nhớ khoảnh khắc đó quá. 

Yoon Yoon Jae – Phim Reply 1997