Saturday, 23 February 2013
Ngày nắng về.
Giữa một ngày vàng ươm nắng cháy, cuộc sống vẫn âm thầm điệp khúc bốn mùa của nó thôi. Một mình anh ngồi giữa êm đềm của những xô bồ cuộc sống ấy mà lặng nhìn mà suy. Ngẫm một đời tuổi trẻ chẳng thoáng mấy mà lướt qua kẽ tay như gió xuân vẫn rì rào trên những vòm lá non nớt, hiếm hoi trên cái mảnh đất hà thành này. Tuổi 22 của một độ xuân thì hừng hực sức sống yêu thương mãnh liệt, anh vác trên vai mình cả hy vọng ước mong của gia đình của ba mẹ thân yêu. Một anh chàng Bách Khoa anh cố vươn mình chăm chỉ với sách đèn mong môt ngày mai một tương lai tốt đẹp để đền đáp tấm lòng của ba mẹ mình cả một đời lo ghánh mưu sinh đêm hôm khuya sớm vất vả vì đứa con trai của ba mẹ, và đương nhiên vì một nửa của cuộc đời mình mà bấy lâu anh vẫn chạnh lòng kiếm tìm. Tình yêu là thứ cảm xúc xa xỉ mà trái tim anh chẳng thể với đến em, em như cơn gió mùa thu nhẹ nhàng đến với cuộc sống của anh. Giữa mùa thu nẫu một trời vàng ươm lá đổ, a thương em trong cái rét nhẹ nhàng của đất trời hà nội chẳng nghĩ suy, không toan tính. Nhưng có lẽ cái lạnh xé lòng người của mùa đông năm ấy đã làm 2 trái tim ấy chẳng thể chung nhịp đập. Em vẫn âm thầm giấu mình trong nghĩ suy, nỗi buồn của mình mà chẳng nhận ra một ánh mắt lạc bước đó đây.. (to be continue)
Friday, 22 February 2013
Kỷ niệm yêu thương về mái trường Đại học của mình^^
"Nắng Bách Khoa thiêu đốt đời trai trẻ - Mây hà thành che phủ tuổi thanh xuân" <3<3<3
[ Bài thơ đầy đủ về truyền thuyết Chim Anh Vũ- Củ Sắn Lùi)
Ngày xưa trong một mảnh vườn xinh
Có chim bên sắn tựa bóng hình
Tháng ngày song tấu trăm khúc nhạc
Nức tiếng xa gần … Bách Khoa viên …
Cảnh sắc nơi này tựa chốn tiên
Trời xanh gió nhẹ nắng nghiêng nghiêng
Thánh thót mê ly lời anh vũ
Ngất ngây say đắm điệu sắn lùi …
Bỗng đâu cho đến buổi chiều kia
Ai xây hồ nước kế bên vườn
Thướt tha vuốt tóc nàng liễu đứng
Vắt vẻo nhe răng chú khỉ ngồi.
Thỉnh thoảng chim sang chơi hồ nước
Líu lo với liễu chuyện tương lai
Đôi lần khỉ ghé thăm vườn sắn
Pha trò hài hước rất có duyên.
Những tưởng cuộc đời sẽ tươi hơn
Khi bao nét đẹp cũng theo về
Nào ngờ hạnh phúc tan mây khói
Bởi lời ai đó hát nghêu ngao …
“Trai Bách Khoa như chim anh vũ
Gái Bách Khoa như củ sắn lùi …
Chim anh vũ đậu cành liễu rũ
Khỉ cụt đuôi tìm củ sắn lùi”
Ban đầu cũng chỉ nghĩ đùa vui
Lâu dần bỗng ngấm bỗng suy tư
Một lần soi bóng bên hồ nước
Nghe lời ai hát - lệ sắn tuôn …
Cũng từ dạo đó sắn đổi thay
Còn đâu rạng rỡ thưở ban đầu!
Gặp tôi sắn cúi đầu lau mắt
Dối rằng … dạ có hạt bụi bay …
Trời ơi thương sắn quá đi thôi!
Sắn có làm chi sao vương tội
Ôm chặt niềm đau sâu lòng đất
Héo dần theo giá lạnh từng đông.
Trời ơi lo lắng quá đi thôi!
Thời gian e sắp cạn mất rồi
Bao đêm cặm cụi ngồi sếp chữ
Sửa lại vần thơ quái ác kia.
“Mơ làm chi một cành liễu rũ
Củ sắn lùi tốt bụng ấm lòng
Cứ tự tin khoe mình trong nắng
Chim anh vũ khôn ngoan luôn chọn … củ sắn lùi”
Tôi nhớ ngày đó – tám tháng ba
Tựa như thiên chức … sắn đòi quà!
Bài thơ tối sửa chưa kịp gói
Bọc vội bằng chan chứa yêu thương.
Sắn nhận quà tôi rất đỗi vui
Như vừa bừng tỉnh giấc ngủ dài
Nét mặt tươi xinh cười rạng rỡ
Môi hồng duyên dáng rất tự tin …
Lời thơ viết vội chẳng nghĩ suy
Tặng riêng cho sắn … sớm hồi sinh
Chẳng hề toan tính ai hơn kém
Nào dám so chi chuyện được thua.
Nhưng đời quả thật chẳng giản đơn
Nước hồ đang lặng bỗng sục sôi
Tại sắn yêu thơ đem phổ nhạc
Cùng chim anh vũ hát hòa ca.
Nào ngờ tiếng hát quá vang xa
Đến tai nàng liễu cạnh bên nhà
Tự ái nghĩ rằng tôi hờ hững
Buông lời cay đắng … rất Nhân Văn!
Tuyệt đối lòng tôi chẳng trách chi
Vẫn mong ai đó giấc say tròn
Nhưng đêm ấy có người cô quạnh
Nến tắt lâu rồi lệ chửa tan …
Mười năm chăm sóc mảnh vườn yêu
Mến chim thương sắn … lẽ tất nhiên!
Mãi luôn trân trọng cành liễu rũ
Cảm phục tài hoa khỉ cụt đuôi.
Thú thực lòng tôi chút nhỏ nhoi
Ở đời chắc ai cũng vậy thôi!
Lo chim mê liễu … quên vườn cũ
Sợ khỉ tinh ranh … trộm sắn lùi.
Nhưng giờ tôi bỗng chợt nghiệm ra
Ở đời nên biết sống vị tha
Tình yêu giữ chặt tình yêu chết
Rộng rãi trao ban tình lại đầy …
Tôi mơ ngày đó sẽ không xa
Lối nhỏ vườn yêu dưới bóng tà
Liễu đàn sắn nhịp cung trầm bổng
Khỉ múa chim ca thật chan hòa.
Ngày xưa trong một mảnh vườn xinh
Có chim bên sắn tựa bóng hình
Tháng ngày song tấu trăm khúc nhạc
Nức tiếng xa gần … Bách Khoa viên …
Cảnh sắc nơi này tựa chốn tiên
Trời xanh gió nhẹ nắng nghiêng nghiêng
Thánh thót mê ly lời anh vũ
Ngất ngây say đắm điệu sắn lùi …
Bỗng đâu cho đến buổi chiều kia
Ai xây hồ nước kế bên vườn
Thướt tha vuốt tóc nàng liễu đứng
Vắt vẻo nhe răng chú khỉ ngồi.
Thỉnh thoảng chim sang chơi hồ nước
Líu lo với liễu chuyện tương lai
Đôi lần khỉ ghé thăm vườn sắn
Pha trò hài hước rất có duyên.
Những tưởng cuộc đời sẽ tươi hơn
Khi bao nét đẹp cũng theo về
Nào ngờ hạnh phúc tan mây khói
Bởi lời ai đó hát nghêu ngao …
“Trai Bách Khoa như chim anh vũ
Gái Bách Khoa như củ sắn lùi …
Chim anh vũ đậu cành liễu rũ
Khỉ cụt đuôi tìm củ sắn lùi”
Ban đầu cũng chỉ nghĩ đùa vui
Lâu dần bỗng ngấm bỗng suy tư
Một lần soi bóng bên hồ nước
Nghe lời ai hát - lệ sắn tuôn …
Cũng từ dạo đó sắn đổi thay
Còn đâu rạng rỡ thưở ban đầu!
Gặp tôi sắn cúi đầu lau mắt
Dối rằng … dạ có hạt bụi bay …
Trời ơi thương sắn quá đi thôi!
Sắn có làm chi sao vương tội
Ôm chặt niềm đau sâu lòng đất
Héo dần theo giá lạnh từng đông.
Trời ơi lo lắng quá đi thôi!
Thời gian e sắp cạn mất rồi
Bao đêm cặm cụi ngồi sếp chữ
Sửa lại vần thơ quái ác kia.
“Mơ làm chi một cành liễu rũ
Củ sắn lùi tốt bụng ấm lòng
Cứ tự tin khoe mình trong nắng
Chim anh vũ khôn ngoan luôn chọn … củ sắn lùi”
Tôi nhớ ngày đó – tám tháng ba
Tựa như thiên chức … sắn đòi quà!
Bài thơ tối sửa chưa kịp gói
Bọc vội bằng chan chứa yêu thương.
Sắn nhận quà tôi rất đỗi vui
Như vừa bừng tỉnh giấc ngủ dài
Nét mặt tươi xinh cười rạng rỡ
Môi hồng duyên dáng rất tự tin …
Lời thơ viết vội chẳng nghĩ suy
Tặng riêng cho sắn … sớm hồi sinh
Chẳng hề toan tính ai hơn kém
Nào dám so chi chuyện được thua.
Nhưng đời quả thật chẳng giản đơn
Nước hồ đang lặng bỗng sục sôi
Tại sắn yêu thơ đem phổ nhạc
Cùng chim anh vũ hát hòa ca.
Nào ngờ tiếng hát quá vang xa
Đến tai nàng liễu cạnh bên nhà
Tự ái nghĩ rằng tôi hờ hững
Buông lời cay đắng … rất Nhân Văn!
Tuyệt đối lòng tôi chẳng trách chi
Vẫn mong ai đó giấc say tròn
Nhưng đêm ấy có người cô quạnh
Nến tắt lâu rồi lệ chửa tan …
Mười năm chăm sóc mảnh vườn yêu
Mến chim thương sắn … lẽ tất nhiên!
Mãi luôn trân trọng cành liễu rũ
Cảm phục tài hoa khỉ cụt đuôi.
Thú thực lòng tôi chút nhỏ nhoi
Ở đời chắc ai cũng vậy thôi!
Lo chim mê liễu … quên vườn cũ
Sợ khỉ tinh ranh … trộm sắn lùi.
Nhưng giờ tôi bỗng chợt nghiệm ra
Ở đời nên biết sống vị tha
Tình yêu giữ chặt tình yêu chết
Rộng rãi trao ban tình lại đầy …
Tôi mơ ngày đó sẽ không xa
Lối nhỏ vườn yêu dưới bóng tà
Liễu đàn sắn nhịp cung trầm bổng
Khỉ múa chim ca thật chan hòa.
Thursday, 21 February 2013
Trái tim rung lên bần bật khi thấy em bên kẻ khác một chút ghen tị một ít xót xa Thế mới biết trái tim này đã trót lỡ dành tình cảm quá nhiều cho em rồi...( To be continue)
Wednesday, 20 February 2013
Có phải anh đang dư thừa những quan tâm dành cho em!!!
Có phải chỉ có một mình anh nhớ em trong những đêm trở gió
Có phải chỉ một mình anh thấy niềm vui của em là những hạnh phúc riêng mình nho nhỏ
Có phải chỉ mình anh nhìn vào bóng tối mà vẫn thấy đôi mắt em sâu thăm thẳm bên trong
Có phải chỉ mình anh tựa đầu vào hư trắng và ném vào đêm những chai lặng nỗi niềm
Có phải chỉ mình anh đợi chờ, thấp thỏm và lo lắng những dòng tin nhắn của em...
Có phải chỉ mình anh, chỉ mình anh yêu em!!!!
Nhưng...
Không phải chỉ mình em vì ít nhất còn có anh đau những nỗi đau của em, buồn những nỗi buồn mà từ lâu em gói gém cho góc nhỏ nơi trái tim nhỏ bé và non nớt ấy mà chẳng thấy có chỗ dành cho anh.
Không phải chỉ mình em vì ít nhất còn có anh vẫn còn ở phía sau và dõi theo em mãi...
Và anh vẫn mong một ngày nào đó em có thể đi chậm lại để anh có thể bước đến bên em...
______ Shy ______
Có phải chỉ có một mình anh nhớ em trong những đêm trở gió
Có phải chỉ một mình anh thấy niềm vui của em là những hạnh phúc riêng mình nho nhỏ
Có phải chỉ mình anh nhìn vào bóng tối mà vẫn thấy đôi mắt em sâu thăm thẳm bên trong
Có phải chỉ mình anh tựa đầu vào hư trắng và ném vào đêm những chai lặng nỗi niềm
Có phải chỉ mình anh đợi chờ, thấp thỏm và lo lắng những dòng tin nhắn của em...
Có phải chỉ mình anh, chỉ mình anh yêu em!!!!
Nhưng...
Không phải chỉ mình em vì ít nhất còn có anh đau những nỗi đau của em, buồn những nỗi buồn mà từ lâu em gói gém cho góc nhỏ nơi trái tim nhỏ bé và non nớt ấy mà chẳng thấy có chỗ dành cho anh.
Không phải chỉ mình em vì ít nhất còn có anh vẫn còn ở phía sau và dõi theo em mãi...
Và anh vẫn mong một ngày nào đó em có thể đi chậm lại để anh có thể bước đến bên em...
______ Shy ______
MIss U...
Giữa con phố nhỏ, cồn cào em và cái rét khứa vào thịt da
Trái tim anh chợt gồ lên những sỏi đá...
Hà Nội không em sao mà xa lạ quá, cho dù những chiếc lá vẫn ngủ quên, mưa vẫn bay bay liu diu trên mái phố...
Ánh đèn hắt bóng anh đổ dài...
dừng lại một chút giữa một góc đường quen...
nơi mà anh vẫn thường nhìn về phía em xa xôi lắm!!!
Lạnh!!!
Hà Nội chẳng có chỗ cho nắng về, trái tim anh cũng chẳng còn khoảng trống cho chút ấm áp nào có thể làm nỗi nhớ em dịu lại, em đã mang trái tim anh đi về phương nào rồi vậy. Hay là nó đã hóa dại khờ khi chót ôm ấp bóng hình em...
Đêm!!!
Một mình...
Một mình lặng nghe những hơi thở buông dài trong màn đêm, mang theo bao nhiêu những phiền muộn thở than vào màn u tịch.
Uh!
Bao lâu rồi anh mãi vậy, chẳng mong đêm dài nhưng cũng chẳng muốn thấy ánh sáng của ngày mai...
Một lần thôi!!!
Cho anh thấy không phải là mộng tưởng...
Cho anh thấy yêu thương có thể làm nên những điều kỳ diệu và tình yêu có thể khiến mọi thứ đổi thay...
Một lần thôi cho anh mượn đôi tay và trái tim em mãi mãi...
_________ Shy _________
Subscribe to:
Posts (Atom)


