2015-2

2015-1

Wednesday, 28 November 2012

Im lặng đâu phải đã hết yêu thương!!!....
Tôi vẫn chòng chành trong những vấn vương em đấy...
Tôi vẫn nhìn về phía em xa xăm và suy tư mãi vậy!!!
Mùa thu qua rồi đâu phải đã phai phôi, nụ cười em vẫn ở trong tôi ngọt ngào như nắng...
Và vẫn vẹn nguyên một cái gì tinh khôi lắm trong đáy mắt của em đã làm lòng này khờ dại...

Có lẽ tôi im lặng vì tôi sợ hãi...
Tôi sợ tình yêu của mình đã không chạm được đến em sẽ làm trái tim tôi tan vỡ...
Tôi sợ những quan tâm của mình có chân thành thì cũng trở thành thừa thãi với em..."ai đó đã nói rằng khi ta quan tâm tới một người mà tất cả ánh mắt và suy nghĩ của người đó dành cho một người khác thì sự quan tâm ấy là vô nghĩa mà thôi". Tôi không muốn như thế khi mà em là tất cả những gì mà trái tim và suy nghĩ tôi đã dành cho...
Khi đã yêu tôi không cần sự tự trọng, tôi cũng chẳng cần biết ngày mai ra sao, ngày mai sẽ thế nào....
Yêu là sẽ cứ yêu thế thôi!
Nhưng mà tôi không dũng cảm và cũng chẳng đủ dịu dàng để dành lấy trái tim em...
Nên thôi đành đợi một ngày.....
Chờ một ngày em sẽ yêu thương một ai đấy, để tôi đau một giấc dài, lau nước mắt mà đứng dậy để tiếp tục yêu một người khác... Hoặc:...
Một ngày em sẽ nhận ra có một người vẫn lặng lẽ yêu em và chợt nhìn về phía hắn...
Nước à! nhớ mặc áo ấm nhé!!!
Một mùa lạnh giá lại về rồi đấy...
Nước có thấy lá cành chơ vơ trong những cơn gió lạnh lẽo, hàng sấu già liêu xiêu xác lá khô.
Anh vừa lang thang trên con đường nhỏ, cả con phố đã trở mùa rồi đấy!
Ánh đèn đường
nhập nhoạng bóng của những cặp tình nhân. Mùa đông về làm họ nép vào gần nhau hơn, cái nắm tay thêm chặt và ấm áp hơn nhiều lắm...

Anh ghét mùa đông, mùa đông làm lòng anh xa xôi muôn nẻo!
Nệm có dầy, đắp bao nhiêu chăn cũng chẳng thấy ấm, lúc nào cũng sâm sẩm những nỗi niềm riêng....Và:
Mùa đông làm anh nhớ về em nhiều hơn bao giờ hết!!!...

Anh thấy mọi thứ đểu lạnh lẽo, đều run lên, co ro trước mỗi cơn gió rét... Lòng anh bây giờ cũng tràn căng những cơn gió lạnh ùa vào heo hút, liêu xiêu...
Em có thấy thế không hả nước????
Có thấy tâm hồn mình như bị những cơn gió của mùa đông phanh ra trần trụi, lạnh căm...
Có chợt thấy bàn tay, con tim mình lạnh lẽo và nhỏ bé quá!!!

Anh sợ lắm!!!
Anh sợ sự cô đơn, anh sợ một mình trong căn phòng trống trải hiu hiu gió lạnh...
Anh sợ những đêm hà nội trở rét, chẳng còn gì ngoài hương hoa sữa yếu ớt trong những đợt gió rợn người...
Anh sợ đêm noel, cả con phố sáng bừng lên những nụ cười của những người đi bên nhau riêng cái góc phòng của mình lạnh câm, xám ngắt....

Mùa đông là mùa nồng đượm của những người yêu nhau và là mùa làm đau những người đứng ngoài cái thứ tình cảm chết tiệt ấy....
Anh muốn có ai đó ở bên cạnh mình, anh muốn có ai đó yêu thương anh và để cho anh biết anh vẫn còn có thể yêu thương người ấy...
Anh muốn mùa đông năm nay sẽ thật ấm khi anh có thể nắm lấy một đôi tay, khi trên bờ vai anh có một mái đầu nhỏ xinh gục vào đấy...
Nước à!!! Em có thấy trong lòng mình những giá lạnh ấy không???
________shy_________

Chờ đợi...

Cứ mãi một mình, không phải vì không có ai yêu thương mình. Mà vì:
Tôi vẫn còn chờ đợi một người của ngày hôm nay, người đã lấy đi của tôi tất cả tâm hồn...
Và chờ mong một người của ngày mai sẽ làm trái tim này yên vui trở lại...
Tôi chờ đợi em... một người cuối cùng và mãi mãi!!!

Chỉ cần thế thôi!!!...


Mỗi ngày đi qua ta vẫn còn nhận ra ta với chính mình, vẫn một nụ cười rất riêng và cách mà ta bước đi không bao giờ lẫn với bất cứ một ai trong đám đông...
Ta chấp nhận sự thất bại nhưng sẽ không bao giờ bỏ cuộc vì bất cứ điều gì!!!

Chỉ cần thế thôi!!!
Chỉ cần vẫn có những người cần đến ta...
Chỉ cần mẹ luôn mỉm cười thật hiền khi nhìn thấy ta đầu ngõ và ánh mắt hiền từ bao dung của bố mỗi khi ta lại tiếp tục bước đi. Chỉ cần có những người bạn cho ta
một cái ôm khi vui buồn hay sướng khổ...
Đôi lúc một cái ôm là tất cả những gì ta thèm muốn để cảm thấy tốt hơn...

Chỉ cần thế thôi!!!
Những người bạn của tôi à!!!...
Hãy luôn nhớ đến tôi như một người sẵn sàng lắng nghe và sẻ chia...Hãy nhớ bờ vai tôi khi khóc và nụ cười hạnh phúc của tôi khi nhìn thấy bạn thành công!!!
Để tôi còn biết mình vẫn còn cần cho một ai đấy nhé!!!

Chỉ cần thế thôi!!!
Một tin nhắn gọi dậy mỗi sáng và chúc ngủ ngon mỗi tối!!!
Một người sẵn sàng lắng nghe tất cả những gì mình nói và cũng sẽ nói cho mình nghe tất cả mọi điều...
Không cần lãng mạn, không cần phô trương...
Chỉ cần dung dị bình thường nhưng chân thành sâu đậm!!!

Chỉ cần thế thôi!!!
Một người cuối cùng và mãi mãi....
Một người sẽ làm yên an trái tim đã chai sạn những nỗi đau này hay chí ít ra cũng làm tâm hồn này yêu thương trở lại...
__________shy________

Vì Đó Là Em


Tiểu thuyết tình yêu
 
Ở cái tuổi 32, Nguyên đã có nhiều thứ làm người khác ganh tị. Anh cao ráo, dễ nhìn, là chủ của một một công ty ‘ăn nên làm ra’, có bạn gái xinh xắn và là người mẫu nhiều triển vọng. Mọi thứ thật tốt đẹp và hoàn hảo, đôi khi, Nguyên cũng cho rằng mình được ngôi sao may mắn ưu ái. Cuộc sống sẽ cứ như thế cho đến một ngày cô xuất hiện.


Hôm ấy, Hùng – người bạn thân và là đối tác của Nguyên, hẹn anh ra một quán cafe để bàn về một bản hợp đồng mới. Khi Hùng ra về, N
guyên đứng dậy, cho cái laptop vào cặp để chuẩn bị đi đón cô bạn gái, Trúc Ly. Bỗng, một đôi tay bé nhỏ ôm lấy chân anh, kèm theo tiếng gọi khẽ của một đứa bé:

- Ba… con với mẹ kiếm ba lâu lắm!Theo phản xạ anh vội xoay người và cúi xuống. Trước mặt anh là một bé gái xinh xắn chừng năm tuổi tóc cài nơ chuột mickey màu hồng nhạt, đôi mắt trong veo ngân ngấn nước đang nhìn anh. Với tình huống bất ngờ chưa gặp như thế này, anh không biết phải làm sao ngoài cách đưa mắt nhìn như tìm kiếm người đi cùng bé. Đúng lúc đó thì cô xuất hiện, cô để vội hai ly kem trên tay lên bàn đi tới gỡ tay bé ra khỏi chân anh và nói với anh:
-Xin lỗi anh, bé nhận nhầm người…
Anh ngước mắt lên nhìn, đó là một người phụ nữ chừng 27 tuổi, ăn mặc giản dị. Qua cử chỉ của cô, dễ dàng nhận ra cô là mẹ của đứa bé. Nhưng điều anh quan tâm là hình như ánh mắt của cô ấy khi nghiêng nghiêng nhìn rất quen. Hình như anh đã gặp ở đâu rồi nhưng nhất thời anh không nhớ ra. Khi anh còn đang lục tìm trong trí nhớ thì cô đã dẫn bé gái đi mất. Mặc cho mẹ kéo đi, bé gái vẫn dõi ánh mắt như một dấu hỏi về phía anh.

Hai tuần sau, vào một ngày thứ bảy rảnh rỗi, khi đang đi siêu thị mua đồ, anh chợt giật mình vì lại bị ôm chân như ở quán cafe. Khi nhìn xuống, anh ngạc nhiên vì vẫn là bé gái xinh xắn ấy cùng câu nói cũ. Và cô cũng xuất hiện sau đó với vẻ mặt ngại ngùng cùng chiếc xe đẩy đồ đang mua dở dang. Nhưng lần này, mặc cô kéo, đứa bé vẫn cố ôm lấy anh. Cô bé vùng vẫy và khóc oà lên khi bị mẹ kéo:
- Con cần ba, con với mẹ nhớ ba lắm! Ba… ba không thương mẹ với con sao?

Trước những cái nhìn tò mò của những người chung quanh, mắt cô long lanh bối rối. Lại ánh mắt quen thuộc đó khiến anh chợt nhớ cần phải hỏi cô vài điều. Để tránh cho cô phải khó xử trước đám đông, anh bước tới, đưa tay ẵm đứa bé lên, nói nhanh là muốn giúp cô và mời cô ly cafe vì anh có chuyện muốn hỏi. Khi ngồi yên vị trong quán, anh nói cô rất quen, anh đã gặp rồi, anh đoán chắc như thế. Những thắc mắc của anh được cô nhanh chóng giải thích:

- Em là Phương, em biết anh tên Nguyễn Hoàng Nguyên. Mười năm trước, vào một buổi chiều, khi đi học về ngang sân vận động của trường đại học kinh tế, vô tình trái banh do anh đá bay trúng vào mặt em khiến em ngã nhào, bể kính mắt và quần áo lấm lem. Anh đã đưa em về xin lỗi ba mẹ em và sau đó mua kính khác đền cho em. Anh không nhận ra em cũng đúng vì bây giờ em dùng kính sát tròng. Đây là con em, bé Yến Oanh được 5 tuổi. Ba bé không còn. Vì anh giống ba bé nên mới có những chuyện xảy ra như thế. Em xin lỗi.

Anh đoán không sai mà, cô đúng là người quen cũ. Anh hỏi thăm thì biết cô đang sống ở một căn nhà thuê nho nhỏ cũng gần khu nhà anh. Cô nói cô trở lại thành phố bởi muốn bé Oanh có điều kiện học hành tốt hơn. Cô mời anh có rảnh thì tới chơi. Lúc ra về, khi trao đổi số điện thoại cho cô, anh muốn nói với cô, "ngày xưa anh rất có ấn tượng với cô. Sau đó, anh có trở lại nhà cô tìm kiếm nhưng người ta nói gia đình cô đã dọn đi nơi khác”. Có điều, anh ngập ngừng, lại không dám nói.

Thời gian sau đó, thỉnh thoảng anh vẫn hẹn cô cafe như những người bạn. Bé Oanh luôn được cô dẫn theo và bé vẫn kêu anh là ba như cũ. Anh ngăn cô, cứ để như thế, đừng cấm cản con bé. Cô cười khi nghe anh nói "coi như cho anh cơ hội trải nghiệm thử việc làm cha một đứa trẻ xinh xắn, đáng yêu như thế”.

Một buổi chiều, khi đi làm về ngang một cái shop đồ chơi trẻ em, thấy con gấu bông màu hồng rất dễ thương, anh ghé vào mua và tới nhà cô. Khi anh gọi điện thoại, cô nói đang cùng bé Oanh chơi với nhau ở công viên. Anh ra đến nơi thì thấy mẹ con đang chơi trò cầu trượt và cùng cười vang trong buổi chiều nhạt nắng. Anh đứng khựng lại, tự nhiên anh thấy có cái gì đó len vào tim anh, anh thấy cô và bé thật đẹp.

Cả tuần nay, anh mất ngủ vì lô hàng nhập khẩu có vấn đề, phải chờ kiểm tra. Cứ nghĩ tới cái ngày vỡ hợp đồng, phải bồi thường thì anh toát cả mồ hôi. Nguy cơ phá sản lơ lửng trên đầu, chẳng hy vọng gì cứu vãn. Tối hôm đó, ra khỏi công ty, anh thấy sao lòng trĩu nặng, rẽ tay lái, anh chạy xe đến nhà Trúc Ly. Khi anh tới nhà, Trúc Ly đang say sưa hát hò và ăn uống với đám bạn gái. Anh lặng lẽ quay ra, anh không biết phải đi về đâu trong khoảnh khắc buồn phiền này… Anh chợt nhớ tới cô và bé Oanh.

Nghe tiếng chuông, cô chạy ra mở cửa. Bắt gặp anh trong bộ dạng thiểu não như thế, cô không hỏi anh chuyện gì, chỉ lặng lẽ đi nấu bữa ăn tối. Sau bữa cơm, trời đổ mưa tầm tả. Cô nhỏ nhẹ nói với anh, nếu anh không ngại, anh có thể ở lại. Cô biết anh đang gặp khúc mắc. .Khi ba mẹ cô di dân, đoàn tụ với anh trai ở nước ngoài, có để lại cho cô một căn nhà, hiện cô đang cho thuê. Nếu anh đồng ý thì ngày mai cô mang đi thế chấp ngân hàng số tiền đó coi như cô đầu tư vào công ty anh.

Trong khi anh còn đang chần chừ, sợ thất bại thì cô đã động viên anh. Thật ra thì số tiền đó cũng chẳng thể giúp anh giải quyết hết vấn đề hiện tại nhưng nhìn ánh mắt đầy niềm tin của cô, anh thấy mình như được tiếp thêm nghị lực. Tối hôm đó, khi cô kể chuyện "Cô Bé Lọ Lem” cho bé Oanh nghe. Anh nằm trên sofa nhà cô tận hưởng khung cảnh yên bình mà hình như trong cuộc sống của mình, anh thiếu từ lâu lắm! Anh chìm dần vào giấc ngủ.

Sáng hôm sau, anh tới công ty với tâm trạng bình thản, chờ đợi những điều xấu nhất có thể xảy ra. Trưa hôm đó, anh hẹn Trúc Ly đi ăn cơm và nói lời chia tay, mặc cho cô giận dữ và nói là sẽ trả đũa, chẳng bỏ qua như thế cho anh. Khi cô đi rồi, anh cười nhẹ và tự hỏi không hiểu tại sao bao năm qua, anh có thể cùng Trúc Ly làm thành một đôi? Anh hiểu rõ không phải cô yêu thương hay hối tiếc khi chia tay anh vì có khối người săn đón ngoài kia. Cô yêu "cái tôi” của chính mình nên cô không chấp nhận khi người nói lời chia tay lại là anh.

Ngay trong tuần đó, vào một đêm khuya, chuông điện thoại của anh đổ dồn, nhìn thấy số của cô, anh vội vã nghe. Trong tiếng ngắt quãng, cô nói cho anh biết bé Oanh bỗng nhiên đau bụng vật vã, cô đang trên taxi đưa tới bệnh viện và cô thấy sợ hãi. Khi anh tới bệnh viện, nhìn dáng nhỏ bé của cô khi ngồi chờ trước phòng cấp cứu, lòng anh ngập tràn niềm thương xót. Anh không nói gi,̀ lặng lẽ đến ngồi bên cô, nắm bàn tay cô siết nhẹ. Cô tựa đầu vào vai anh khóc nức nở. Đó là lần đầu tiên anh thấy cô khóc.

Không biết có phải ông trời thương anh hay không, một tháng sau, lô hàng của anh được chứng minh không có liên quan hay vi phạm pháp luật. Mọi việc ổn thỏa. Buổi chiều, hết giờ làm việc, anh ghé mua bánh kem cho bé Oanh. Từ ngày bị nhập viện cảm lạnh đến nay, con bé chưa được ăn lại món bánh ưa thích.

Nhớ đến nụ cười của cô và khung cảnh ba người lại ríu rít bên bàn ăn như thời gian qua, anh nhấn ga cho chiếc xe lao nhanh về phía trước. Khi tới nhà cô, mặc cho anh nhấn chuông nhiều lần, căn nhà vẫn tràn ngập trong bóng tối. Anh gọi điện thoại cho cô… không liên lạc được. Anh lo lắng, sốt ruột… đi tới đi lui thì gặp bác hàng xóm bên cạnh, bạn sợ sệt nói:

- Sáng nay có một cô người cao cao, nhìn rất đẹp, đi cùng vài người nữa đến đây. Không biết chuyện gì mà họ đập phá và chửi bới cô Phương là nạ dòng, đi giật người yêu của kẻ khác. Khi lối xóm xúm lại can ngăn, họ mới chịu bỏ đi. Trưa, tôi thấy cô Phương mắt đỏ hoe, kéo vali và dẫn theo bé Oanh. Cô ấy có sang nhà tôi gửi chìa khóa, nhờ tôi nói với chủ nhà là cô ấy không thuê nữa khi hết hợp đồng và nếu gặp cậu thì đưa cho cậu lá thư này.

Không khó khăn để anh đoán biết cô gái ấy là Trúc Ly và đám bạn cơm rượu. Anh thắt lòng khi nghĩ đến cảnh cô phải chịu thiệt thòi khi gặp những người như vậy. Anh nhanh chóng mở bức thư ra đọc ngay. Những con chữ nhảy múa trong mắt anh:

”Khi anh đọc lá thư này, chắc em đi xa rồi. Anh đừng kiếm tìm phí công bởi khi quyết định ra đi, em đã biết làm sao để anh không thể tìm thấy. Em cảm ơn anh trong thời gian qua đã đối xử rất tốt với mẹ con em. Thật ra có một điều em không nói lâu nay. Nếu tình yêu đến từ cái nhìn đầu tiên thì mười năm trước em đã yêu anh rồi, ngốc ạ! Vào ngày đầu tiên anh đá trái banh vào trúng em đấy. Nhưng em nhút nhát không dám nói. Khi ba mẹ em chuyển đi nơi khác, em muốn liên lạc với anh nhưng em mặc cảm vì mình tầm thường và nhỏ bé trong khi anh thì nổi trội và xuất sắc. Bao năm qua, em vẫn âm thầm dõi theo từng bước chân của anh.

Ngày anh đạt danh hiệu là một trong những doanh nghiệp trẻ tiêu biểu, em đã có mặt ở hàng ghế trong khán phòng với bó hoa. Em muốn chúc mừng anh nhưng em lại lặng lẽ quay ra khi thấy những cô gái xinh đẹp khác ôm chầm lấy anh. Cũng đúng thôi, anh xứng được như thế. Em tầm thường và mờ nhạt thì đâu có lý nào được anh chú ý tới, em chỉ có thế đứng từ xa mà nhìn. Khi biết anh có người yêu là cô người mẫu Trúc Ly, em tuy buồn nhưng vẫn mừng thầm cho anh. Em không di dân cùng ba mẹ bởi trong thẳm sâu con tim, em còn nuôi hy vọng mong manh là ngày nào đó có thể ở cạnh anh dù tư cách là một người bạn.

Còn đây là điều bí mật mà em chưa nói, bé Oanh không phải là con của em. Bé không có cha bởi mẹ bé là một cô gái đáng thương mà em tình cờ biết khi làm tình nguyện viên trong một chương trình đường phố thời còn sinh viên gần ra trường. Mẹ bé bị hậu sản mất đi. Lúc đó, ba mẹ em di dân, em sống một mình nên cũng không bị ràng buộc gi,̀ em đem bé về nuôi. Khi lớn một chút, bé hỏi về ba thì em lấy những hình ảnh của anh do chính em âm thầm thu thập được, nói ba là anh và đi làm ăn xa. Khi bé lớn, em sẽ dẫn đi tìm ba. Muốn bé như bao đứa trẻ khác, không phải bị mặc cảm về quá khứ nên em không cho bất cứ ai biết chuyện của bé và nhầm đảm bảo bí mật của mình nên em chuyển trở lại thành phố này sinh sống. Sau đó, em dẫn bé đi ăn kem thì vô tình gặp anh trong quán cafe dạo trước. Em không ngờ rằng bé có thể nhận ra anh là người trong bức ảnh và mọi chuyện xảy ra cho đến nay.

Em thừa nhận là em không tốt bởi không nói ra hết những điều này sớm hơn bởi em sợ khi anh biết thì anh không quan tâm đến em nữa. Nhưng hôm nay, em hiểu rồi anh ạ! Tình yêu không bao giờ có cái kết khi chỉ từ một phía, Trúc Ly – cô ấy nói đúng , anh chỉ cảm thấy mang ơn và thương hại, tội nghiệp hoàn cảnh của hai mẹ con em mà thôi. Em còn ở gần anh thì chỉ làm hại anh. Dư luận sẽ cười nhạo anh vì qua lại với một người mẹ đơn thân như em. Anh vốn là thứ em đánh cắp của người khác thì tới lúc em phải hoàn trả lại. Có những giấc mơ thật ngắn nhưng mà thật vui…”.

Mắt anh nhoè đi, anh xếp lá thư lại không đọc tiếp, tự mình thì thầm: ”Giá như anh nói ra với em là anh đã chia tay Trúc Ly. Phải chi em biết anh chưa bao giờ tội nghiệp hay thương hại em. Anh không dám nói ra bởi anh sợ em nghĩ anh thừa nước đục thả câu. Sợ em từ chối và tránh né. Bây giờ anh biết tìm em ở đâu đây?”.

Một năm sau, vào buổi tối chủ nhật yên ả ở tỉnh nhỏ. Có một người phụ nữ trẻ dẫn theo đứa con gái, họ ngồi ăn kem trong một quán nhỏ cạnh bờ hồ. Gần đó là chiếc radio đang phát chương trình nhạc yêu cầu buổi tối. Giọng truyền cảm của cô phát thanh viên vang đều đều:

- Sau đây xin mời qúy thính giả nghe ca khúc "Vì đó là em” được yêu cầu bởi anh Nguyễn Hoàng Nguyên gửi cho vợ mình là chị Trần Ngọc Phương kèm với lời nhắn: ”Phương à, bây giờ em với con đang ở đâu vậy? Anh muốn nói với em, anh vẫn chờ em, không phải chỉ một năm mà mười năm hay cả đời này vì anh yêu em”.

Trong khi giọng ca sĩ vang lên và mọi người thả hồn theo giai điệu, từng giọt nước mắt trong suốt chảy trên đôi má của người phụ nữ. Đứa bé gái không biết vì sau mẹ khóc, bé hồn nhiên hỏi mẹ:
- Sao mẹ khóc, mẹ nhớ ba hả? Con cũng nhớ ba nữa. Mẹ dẫn con đi gặp ba được không? Con muốn ba mẹ ở chung với nhau như ba mẹ của mấy bạn trong lớp của con.
Cô ôm con vào lòng, khẽ gật đầu.

Sáng thứ hai, khi tan cuộc họp thông lệ đầu tuần, anh trầm ngâm nhìn ra cửa sổ, dưới tán cây có những con chim sâu thoăn thoắt chuyền cành. Anh bâng khâng thầm hỏi bây giờ cô đang ở đâu, có vui không, có biết một năm qua anh tìm kiếm và nhớ cô cháy cả lòng? Nhà cũ của cô, anh đã thuê lại, những lúc nhớ cô, anh tới đó ngồi hàng giờ nhìn đồ đạc mà hình dung cô và con.

"Anh còn cơ hội gặp lại em không, mình có có thể bắt đầu không?”… Chợt điện thoại reo lên cắt ngang dòng suy nghĩ của anh. Một số điện thoại lạ, không có trong danh bạ. Anh bật máy. Đầu dây bên kia im lặng, ngập ngừng chừng mười giây và một giọng nói nhỏ quen thuộc cất lên:
- Em cùng bé Oanh đang ngồi trên xe khách lên thành phố. Chừng một giờ nữa thì tới, anh ra bến xe đón em với con được không?

Sáu tháng sau, vào một ngày nắng đẹp hòa cùng nền nhạc tân hôn dìu dặt, bé Oanh với trang phục thiên thần cùng nụ cười rạng rỡ, tung những cánh hoa hồng đỏ thắm trong chiếc lẵng hoa xinh xắn vào không trung. Phía sau bé là chú rể và cô dâu với vẻ mặt ngập tràn hạnh phúc tiến vào sảnh cưới. Tiếng vỗ tay chào mừng của bạn bè và người thân vang lên.

Hôm nay là… ngày cưới của anh và cô

...

Tiếu thuyết tình yêu

Làm bồ của anh nhé!

- Làm bồ?

- Anh không đùa đâu, anh nói thật đấy.

- Ơ kìa, em có đùa đâu, em nói thật mà, ừ thì làm bồ. Thế làm bồ là như thế nào ạ?

- Làm tất cả những gì như em làm với người yêu, nhưng chỉ là bồ, không phải người yêu, thế thôi.


- Anh nói thật đấy à.

- Ừ anh nói thật

- Tại sao? Anh có người yêu rồi, em cũng thế, sao anh còn cần bồ làm gì?

- Vì anh thích em.

- Thích em, nhưng… À anh này, anh vừa phải thôi, anh đừng đưa em vào tròng, đừng nghĩ em trẻ con mà trêu em nhá. Em không bị anh lừa đâu.

- Anh không đùa, anh nói thật. Anh thích em, anh thoải mái khi ở bên cạnh em, cách nói chuyện của em khiến anh vui. Anh muốn gần em hơn. Anh có thể nói hết với em mọi thứ không dè dặt, không che đậy, ở bên em anh thật hơn, không phải chỉn chu như ở bên cạnh người yêu anh.

- À, em hiểu rồi. Làm bồ như một người bạn để chia sẻ chứ gì ạ. Em sẵn sàng. Em quý anh lắm, em cũng thấy rất thoải mái khi nói chuyện với anh.

- Còn nữa, làm bồ…sẽ giống như ở bên cạnh người yêu. Được ôm em, được hôn em…

- Vớ vẩn, không được. Sao anh lạ thế. Anh nói chuyện em chẳng hiểu gì cả. Nửa đùa nửa thật. Em chẳng thích thế này đâu.

- Anh thích em, thích được chăm sóc em như người yêu em, được em nũng nịu, được vỗ về em mỗi lúc em buồn. Được chạm khẽ vào tay em, và hơn thế nữa…

- Thôi anh đừng nói nữa, coi như em chưa nói chuyện với anh hôm nay. Anh suy nghĩ lại đi. Em bắt đầu ghét anh rồi đấy. Chào anh.

Trang đập mạnh chiếc điện thoại xuống mặt bàn, giận dữ và bối rối, cô chẳng hiểu sao hôm nay Tùng lại nói những điều như thế.

Hai tháng quen nhau, một thời gian chưa lâu nhưng đối với Trang, Tùng như một người anh lớn, rất đỗi thân thiết và tâm lý. Chu đáo trong từng cử chỉ, biết quan tâm và lắng nghe cô hơn một người bạn, sẵn sàng đưa cô đi chơi hay gọi điện cho cô những lúc cô buồn. Tất cả đều khiến Trang tin tưởng và quý mến anh. Còn đối với Tùng thì khác, ngay từ lần đầu tiên gặp Trang, ánh mắt trong veo, đôi môi đỏ mọng và cách nói chuyện thông minh của cô đã thực sự hấp dẫn anh, Trang như một ẩn số bắt buộc Tùng phải đi khám phá. Nhưng tất cả chỉ dừng lại ở sự quý mến và niềm đam mê vì cả Tùng và Trang đều đã có người yêu. Mọi chuyện sẽ trở nên đơn giản hơn nếu Tùng không thích Trang đến như vậy.

- Alo

- Em đây, Trang đây.

- Uh! Anh biết mà, sao vậy em, hết giận anh rồi hả, giận lâu dữ vậy trời. Coi như anh chưa nói gì nhé.

- Vâng

- Anh vui vì em gọi điện lại cho anh đấy cô bé ạ. Dạo này em sao rồi?

- Em vẫn bình thường anh ạ.

- …

- Uh, em có chuyện gì hả, giọng em buồn quá.

- Không …có gì đâu anh, em chỉ muốn gọi cho anh thôi…Thế thôi anh nhé, em chào anh.

Tít tít…

Ngơ ngác chưa hiểu chuyện gì vừa xảy ra Tùng vội vàng bấm số gọi lại cho Trang, chắc chắn cô bé có chuyện rồi, lạ lắm, mọi ngày cứ líu lo sao hôm nay lại ít nói thế.

- Trang hả em, em có chuyện buồn đúng không? Kể cho anh nghe đi? Sao lại giấu anh thế?

- …Anh ơi… - Giọng Trang run lên, những tiếng nấc nghẹn ngào phát ra.

- Ừ anh đây, anh vẫn nghe em nói đây.

- Không có gì đâu anh ạ…. em với anh Nguyên, chia tay rồi.

- Sao lại thế? Anh không hiểu.

- Anh ấy phản bội em, anh ý có người yêu khác rồi anh ạ.

- Có chắc không em? Em nói chuyện với Nguyên chưa? Phải bình tĩnh em ạ, em nên tin người yêu em.

- Anh ý bảo người ấy chỉ là bạn, là bạn mà có thể ôm, có thể hôn được hả anh?

Trang hét lên, những cảm xúc bấy lâu cô kìm nén vỡ òa, cô không muốn tin vào những gì mình chứng kiến nhưng tất cả là sự thật. Cô bị người yêu phản bội. Người mà ai cũng cho rằng anh ý hiền lành và trung thực dối lừa cô. Cô đau đớn và uất hận, cô căm thù con người lấy đi niềm tin vào tình yêu của cô. Cô muốn trả thù.

Lặng đi một hồi lâu để lắng nghe tiếng khóc của Trang, Tùng cảm thấy một nỗi buồn tê tái. Anh thương Trang, anh muốn ở bên cạnh cô, ôm cô vào lòng.

- Em nín đi, đừng khóc cho một người không đáng như thế nữa.

- …

- Vâng, em nín….Từ ngày mai… anh làm bồ của em nhé.

- Bồ ư, anh bảo anh đùa mà, quên chuyện ấy đi, anh coi em như em gái, bất cứ lúc nào em cần, anh sẽ ở bên em. Đừng nhắc đến chuyện hôm trước nữa em nhé. Anh đùa thôi mà.

- Nhưng em không đùa, em nói thật. Em cần. Em không muốn cô đơn.

- Thì anh vẫn ở bên cạnh em mà, anh sẽ lấp đi khoảng trống của em, được chưa cô bé.

- Không, thế chưa đủ, em muốn được đi chơi với anh như một người yêu. Được chăm sóc cho anh như với người yêu em. Được ôm và hôn anh khi nào em muốn.

- Em…em lấy anh ra để trả thù Nguyên hả?

- Không… - Trang ngập ngừng.

- Đừng suy nghĩ như thế nữa em nhé, em ngủ đi. Mai anh sẽ qua đưa em đi chơi. Đừng khóc nữa, anh sẽ ở bên em. Em gái bé nhỏ ạ.

- Vâng, anh ngủ ngon.

Lần này, Tùng là người dập máy trước. Anh hiểu cảm giác của Trang, anh biết cô nói như vậy để trả thù Nguyên, anh hơi chạnh lòng, nhưng thực sự anh thấy vui và đến chính bản thân anh cũng không thể lý giải được điều này.

7 giờ tối hôm sau.

- Em muốn đi đâu?

- Đi xem phim được không ạ?

- Ừ được.

- Anh có sợ chị Linh nhìn thấy anh với em đi cùng nhau không?

- Sợ gì hả em, Linh hiểu mà, anh cũng kể với Linh về em. Linh bảo quý em lắm đấy.

-Thật vậy ạ?

- Ừ, thật.

Vừa đến cửa rạp chiếu phim, Trang đã nhảy phắt xuống xe, cô đưa tay chỉ chỉ vào hầm để xe.

- Anh gửi xe đi em đứng đây chờ anh nhé.

- Ừ, chờ anh nhé.

Đôi má lúm đồng tiền của Trang làm cô bé trở nên rất đáng yêu, mới hôm qua còn khóc thế mà hôm nay Trang như một con người khác hẳn. Cô vẫn lí lắc như mọi ngày. "Chắc cô bé không muốn thể hiện là mình buồn rồi về nhà lại khóc một mình cho mà xem”, Tùng nghĩ thầm trong bụng như thế. Đây là lần đầu tiên cô và anh đi xem phim, mọi lần hai người chỉ toàn đi ăn rồi đi uống café, đến những nơi để có thể nói chuyện được, vì Trang sợ mọi người hiểu nhầm.

- Anh ơi, xem phim này nhé.

- Phim ma hả em, có sợ ma không mà dám xem.

- Hì, em có sợ, nhưng có anh đi cùng, em ứ sợ.

- Ừ, hôm nay cô thích gì tôi cũng chiều hết.

- Thế mua vé xong, anh mua bắp rang bơ với cả pepsi cho em nha.

- Dạ vâng ạ. - Tùng kéo dài giọng ra khiến cả hai người cùng bật cười

Anh cảm thấy vui vui, lâu quá rồi anh chưa được đi xem phim, cả anh và Linh đều bù đầu với công việc, Linh cũng chẳng thích đi xem phim, cô cho rằng mình hết tuổi ấy rồi. Cô và anh thường đến nhà nhau, ăn tối và làm những việc chỉ người lớn mới hiểu. Vậy là quá đủ cho một buổi đi chơi.

Hai tiếng ngồi trong rạp trôi qua thật nhanh, một bộ phim chẳng có gì thú vị, tình tiết nhạt nhẽo, phim ma mà ma hiện rõ mồn một nhưng đôi bàn tay nhỏ bé của Trang đang siết mạnh lấy anh, cô bé có vẻ rất sợ hãi, mỗi lần Trang hét lên lại khiến anh bật cười. Thật ngộ nghĩnh, anh cảm giác trái tim mình đang loạn nhịp.

- Anh về nhé, em cám ơn, hôm nay em rất vui.

- Sao lại cám ơn, em không coi anh là bạn à. Hôm nay anh mời em đi rồi, hôm sau em phải mời anh đi chơi đấy nhé.

- Dạ, rõ ạ.

Tùng phóng xe đi về, mùi hoa sữa phảng phất trong không gian, anh thấy yêu đời lạ, Trang như một luồng gió mới thổi mát tâm hồn anh, một cảm giác mà lâu rồi anh chưa thấy có. Đang miên man trong cảm xúc lâng lâng bất ngờ chuông điện thoại reo, là Linh gọi.

- Alo, anh đây.

- Anh đang trên đường à, anh vừa đi đâu về thế?

- À, hôm nay phòng anh liên hoan, mọi người rủ nhau đi nhậu nhẹt em ạ! Sao thế tình yêu của anh?

- À không, chắc là nhầm anh ạ, cái Nga bạn em nó bảo nhìn thấy anh đi với cô bé nào đó vào rạp chiếu phim. Nhưng em nghĩ nó nhầm vì anh có bao giờ đi xem phim đâu.

- - Ui, thế à, lạ nhỉ. Chắc nó nhầm thôi em ạ. - Tùng giật bắn người, một luồng gió lạnh chạy dọc sống lưng.

- Vâng thế thôi anh ạ, anh về nhanh đi anh nhé. Em ngủ đây, yêu anh nhiều.

- Ừ hôn em.

Linh vừa dập máy mồ hôi ứa ra ướt đẫm áo của Tùng, anh chưa bao giờ kể với Linh về Trang như những gì anh nói. Làm sao có thể chấp nhận chuyện người yêu đưa một cô gái khác đi xem phim được chứ, nhưng làm sao Tùng có thể nói cho Trang là anh đang phải lén lút đưa cô đi chơi. Điều kiện không cho phép, nhưng anh cho rằng mình chẳng làm gì sai cả, chỉ là nên cẩn thận hơn cho các lần sau thôi.

Đã một tuần kể từ ngày đi xem phim, Tùng chưa gặp lại Trang, hai người vẫn gọi điện thoại và nhắn tin cho nhau như thường lệ. Nhưng Tùng bắt đầu cảm thấy một nỗi nhớ đang lớn dần lên, nỗi nhớ không mang tên tình yêu. Hôm nay Trang gọi điện và mời anh đi chơi, lần này không đi xem phim chỉ đơn thuần đi uống café, cô bé có vẻ gầy hơn, đôi mắt ẩn chứa một nỗi buồn sâu lắm. Anh muốn hỏi nhưng sợ sẽ khiến Trang buồn hơn nên lại thôi. Buổi nói chuyện không nhiều tiếng cười, chỉ là những khoảng lặng, anh để yên cho cô thả sức mà suy nghĩ cùng tách café được khuấy liên tục.

- Làm bồ thì có thể yêu được không hả anh?

- Không em ạ, bồ là bồ, còn người yêu là người yêu.

- Sao lại thế ạ? Anh chắc mình sẽ không yêu bồ chứ, có ai nói trước được gì đâu?

- Anh hiểu anh mà, anh biết phân biệt rõ ràng giữa thích và yêu, giữa người yêu và bồ em ạ.

- Uh, anh tự tin nhỉ.

- Anh chỉ nói thế thôi, còn em là em, em không phải là bồ của anh nghe chưa?

- Em có nói gì đâu, ta về thôi anh.

Trang đứng dậy, cái thân hình nhỏ bé ấy thể hiện rõ cô đang mệt mỏi lắm, nhưng cô vẫn cười thật tươi với Tùng mỗi khi bắt gặp ánh mắt anh đang nhìn cô.

- Anh đội mũ bảo hiểm cho em đi.

- Hả, anh chưa đội mũ cho ai bao giờ đâu đấy, kể cả chị Linh.

- Thì anh đội cho em, có gì khó đâu mà.

- Ừ.

Vừa cúi xuống để gài dây mũ, Trang bất chợt thơm nhẹ vào má Tùng và nói khẽ: " Em thích anh, thật đấy. Từ mai em sẽ làm bồ anh.” Câu nói và cái thơm bất ngờ khiến Tùng bất động. Anh đứng lặng im mất mấy giây, hạnh phúc xen lẫn bối rối. Anh giống đứa trẻ mới lần đầu biết rung động, tim anh như muốn nhảy ra ngoài lồng ngực. Anh muốn nói không, muốn từ chối lời đề nghị của Trang, nhưng chính sự tham lam của người đàn ông ngăn anh lại. Anh thích sự mới mẻ Trang mang đến. Anh gật đầu đồng ý. Kể từ giây phút ấy họ là tình nhân.

23 giờ 15

Tin nhắn của Trang

- Em nhớ anh

- Anh cũng thế.

23 giờ 30

- Em nhớ anh

- Anh biết rồi mà, anh nhớ Trang lắm.

- Em thích anh.

Tùng tủm tỉm cười, càng ngày anh càng cảm thấy thích thú với sự ngộ nghĩnh đáng yêu của Trang.

- Anh thích em nhiều lắm, em ngủ đi nhé. Hôn em.

- Ai cho anh hôn mà anh hôn. Thơm gió thôi. Xì. Em ngủ đây. Mai gặp lại anh nhé.

- Khoan đã, sao lại mai hả em?

- Mai rồi anh biết, anh ngủ đi.

11 giờ 30 trưa ngày hôm sau.

- Anh xuống dưới cổng cơ quan đi, em đang ở đấy.

- Sao em lại đến cơ quan anh?

- Anh xuống đi rồi biết.

Tùng vội vàng chạy xuống, anh không hiểu Trang đến cơ quan anh làm gì, mọi người ai cũng biết Linh là người yêu anh, anh sợ ai đấy nhìn thấy Trang rồi lại nói cho Linh. Anh thấy lo lắng thực sự.

- Sao mà anh phải vội vàng thế kia, em có bỏ đi khi anh xuống đâu.

- Vì anh không muốn em chờ lâu. Vừa nói Tùng vừa lấy tay lau những giọt mồ hôi đang rơi lả tả xuống mặt.

- Em nấu ăn trưa cho anh, anh ăn đi. Em về đây. Em bịt mặt thế này sẽ không ai nhận ra em đâu, anh đừng lo.

- Ừ, anh cám ơn, em về cẩn thận nhé.

Anh đứng nhìn theo bóng chiếc xe của Trang cho đến khi cô đi khuất, hộp cơm Trang làm cho anh thật ngon, Tùng cảm động lắm. Chưa bao giờ Linh làm như vậy với anh. Cầm hộp cơm trên tay anh thầm cám ơn Trang, anh thấy mình là một người may mắn.

Hôm sau nữa.

- Lạnh anh nhỉ.

- Ừ. Lạnh. Em ôm anh đi cho đỡ lạnh

- Không.

- Thế để anh ôm em nhé.

- Vâng.

Tùng kéo tay Trang vòng lên để ôm lấy anh. Đôi bàn tay nhỏ bé của Trang và anh đan xen vào nhau. Khoảng cách giữa cô và anh bây giờ gần như không còn nữa. Chỉ còn thiếu một nụ hôn nữa thôi. Anh sẽ chính thức đạt được những gì anh mong muốn.

- Anh hôn em nhé.

- Sao anh hỏi kì thế, không, em không cho.

- Tại sao?

- Vì chưa lãng mạn. Vì nhanh quá. Em muốn tất cả diễn ra từ từ.

- Ừ thế thôi, anh thơm em vậy nhé.

- Uh.

Thơm nhẹ lên đôi má phúng phính của Trang, Tùng cảm thấy mình thay đổi khá nhiều. Không còn cứng nhắc và khô khan như những gì anh biết về mình, những hành động cử chỉ anh chưa từng có trước đây, những thứ anh cho là lố lăng ngớ ngẩn, bây giờ anh làm rất thích thú nữa.

Hình ảnh Trang lấn chiếm dần trong tâm trí của anh. Lúc nào anh cũng muốn ở bên cạnh cô, đi cùng cô. Không còn cảm giác tò mò muốn hôn lên đôi môi cô, anh muốn mọi thứ diễn ra thật chậm.

Những ngày tiếp theo, Tùng như quên đi mình có người yêu, anh tràn ngập trong những cử chỉ ngọt ngào dễ thương của Trang. Những tin nhắn ngộ nghĩnh, những hành động bất ngờ khiến trái tim của chàng trai 30 tuổi loạn nhịp. Không thừa nhận mình đang dần dần yêu Trang, anh vẫn nghĩ mình là một người biết phân định rõ ràng giữa cảm giác thích và yêu, nhưng những đêm trằn trọc vì nhớ cô khiến anh không thể lí giải nổi. Anh ghen với những ánh mắt khác nhìn Trang, giận dỗi khi cô có những tin nhắn tán tỉnh của những chàng trai khác, nhưng anh không có quyền, anh cố làm như không quan tâm. Trang không là người yêu, cô ấy chỉ là bồ, là người tình của anh mà thôi.

- Mưa quá để anh lấy áo mưa ra nhé.

-Không, trú mưa đi anh.

- Muộn rồi mà, em lạnh không? Có sợ về muộn không?

- Trú một tí thôi, không tạnh thì em với anh đi về. Em muốn đứng trú mưa với anh. Lạnh thì em ôm anh.

- Ừ. Dừng ở đây nhé.

Tùng vội vã táp xe vào một mái hiên bên đường. Những cơn giông mùa hạ bao giờ cũng dữ dội. Ôm Trang vào lòng, anh muốn che chắn cho những hạt mưa không làm cho cô thêm lạnh. Từ từ Trang nhướn người lên, chạm khẽ vào môi anh. Nụ hôn đầu tiên của hai người. Dưới những hạt mưa nặng trĩu hai người hôn nhau say đắm, một cảm giác hạnh phúc tràn ngập trong Tùng. Anh nhận ra anh không chỉ thích Trang như anh nghĩ, đó là tình yêu. Anh rung động, anh run, những cảm xúc chỉ tình yêu đích thực mới mang đến cho anh. Anh nhớ mùi hương của Trang đến nồng nàn. Anh muốn Trang là người yêu anh thực sự.

- Anh và em chia tay thôi!

- Tại...tại…sao lại thế?

Chiếc cốc thủy tinh rơi xuống sàn vỡ toang. Linh ngước lên nhìn Tùng, nước mắt cứ thế chảy ra giàn giụa. Cô biết thời gian gần đây Tùng thay đổi, không còn được quan tâm vỗ về cô như ngày xưa, nhưng cô không bao giờ có thể tưởng tượng anh nói ra lời chia tay. Bốn năm yêu nhau, bao nhiêu khó khăn trắc trở cô cùng anh vượt qua. Tin tưởng anh tuyệt đối, họ dự định cuối năm nay kết thúc bằng một đám cưới. Ai cũng khen tình yêu của họ đẹp. Vậy tại sao anh nói như vậy chứ?

- Anh không tốt, anh không xứng đáng với em…Anh xin lỗi, em không có lỗi gì cả. Là do anh, anh sai.

- Tại sao? - Linh hét lên, cô như điên lên sau câu nói của Tùng, cô chạy thẳng ra trước mặt anh.

- Bốn năm yêu nhau, anh nói một câu anh sai là có thể chia tay được ư? Tất cả những kỉ niệm chúng ta có với nhau anh nói một câu anh sai là rũ bỏ được hết sao?

- Anh ơi, anh đừng như thế này, em sợ lắm, anh đang đùa em đúng không? Anh đừng đùa thế nữa. - Linh ôm chầm lấy Tùng, toàn thân cô run lên bần bật, tiếng nấc ngày một to hơn.

- Em bình tĩnh lại đi… - Giọng nói của Tùng run lên, những giọt nước mắt cũng đang lăn dài trên má anh. Anh cầm tay Linh đẩy cô ra.

- Em đừng khóc, em không có lỗi, là do anh. Anh xin lỗi em. Em khóc thế này, anh thương em lắm…

Đến đây, dường như cảm xúc dằn vặt tội lỗi khiến Tùng không còn kìm chế nổi nữa. Anh bật khóc, hai con người từng yêu nhau, từng hạnh phúc giờ đây đứng trước mặt nhau khóc. Khóc cho một cuộc chia ly. Chia ly hoàn toàn.

- Anh có người yêu khác rồi đúng không? - Linh cúi mặt xuống, bước lùi ra khỏi vòng tay của anh, gióng nói của cô bỗng nhiên đanh lại.

- Anh…

Chưa bao giờ Tùng thấy Linh giận dữ như vậy. Cô đẩy mạnh anh ngã xuống sàn.

- Anh đúng là không xứng đáng có được tình yêu của tôi. Đồ đều.

Linh chạy nhanh ra khỏi cửa, bóng của người con gái đoan trang nết na ấy cứ ngày một khuất dần. Bỏ lại sau lưng một người đàn ông ôm mặt khóc, khóc ân hận cho tội lỗi mình gây ra. Khóc để chấp nhận từ nay sẽ mất hoàn toàn người con gái từng là của mình. Anh đau.

- Trang, anh yêu em.

- Yêu em? Anh chỉ được nói thích em thôi. Anh có người yêu anh, em chỉ làm bồ của anh thôi.

- Không, anh chia tay chị Linh rồi. Anh muốn làm người yêu em thực sự. Muốn em là của anh. Anh yêu em mất rồi.Yêu nhiều lắm.

- Yêu?

Trang mỉm cười một nụ cười nửa miệng, cô nhìn anh, một ánh nhìn tinh quái. Chưa bao giờ cô nhìn anh như vậy, ánh mắt sắc lém, quái dị, anh thấy sợ anh mắt ấy.

- Anh biết không? Em từng hi vọng anh không giống như những người con trai khác, em vui nhiều lắm khi ở bên anh, ấm áp nhiều lắm khi được anh chăm sóc. Nhưng anh cũng như Nguyên, cũng sẵn sàng rũ bỏ 4 năm tình yêu của anh để chạy theo một người con gái khác. Người tạo cho anh cảm giác mới mẻ.

- Đấy là ngày xưa thôi, ngày xưa anh ham hố, anh không tốt. Nhưng anh yêu em là thật.

- Anh đừng nói thế, đến khi anh gặp một người khác, người làm anh mới mẻ hơn em, em cũng như chị Linh thôi.

- Em không tin anh sao?

- Tin ư? Em không tin anh. Tin sao được chứ khi anh có thể lừa dối người anh yêu trong suốt một thời gian dài.

- Cho anh một cơ hội, anh sẽ làm em tin anh.

- Không anh ạ, chưa bao giờ em nghĩ rằng mình yêu anh. Đã làm bồ không có chỗ cho tình yêu. Chúng mình chấm dứt chuyện này ở đây thôi. Từ mai, em không cần bồ nữa. Em đủ tự tin để bước tiếp rồi. Em sẽ lại yêu và chắc chắn không bao giờ em làm bồ của người khác nữa đâu anh. Chúc anh hạnh phúc.

Trang quay lưng bước đi, Tùng ngã khụy xuống đất. Tê tái và cô đơn bao trùm lên anh và cả không gian. Giờ đây chỉ còn lại một mình Tùng đứng trên con đường rộng thênh thang.

Anh từng nghĩ mình là một người may mắn, anh có tất cả người yêu và người tình, nhưng bây giờ anh là kẻ trắng tay.

Mất tất cả.

Danh dự và niềm tin.

Một lần nữa anh khóc.

CHIA TAY

Tiểu tuyết tình yêu

Một cơn mưa to vội vàng chợt đến. Mưa như trút, chớp sáng loáng chỉ đủ làm ta vội ngước lên và càng rảo chân tìm chỗ trú. 21h30, cái giờ mà thời điểm với tiết trời mưa nắng thất thường thế này thì ở nhà vẫn là sự lựa chọn tốt nhất. Tuy chưa phaỉ là muộn nhưng hai bên đường người ta đã tắt điện tối om, chỉ còn vài ba người có việc mới đang rảo bước về nhà. Tiếng còi xe inh ỏi, tiếng

gió rít trên những hẻm ngõ sâu hút, tiếng lá cây ào ào, mọi thứ đều vội vàng.

Nhi vẫn đứng đó, nhỏ nhắn trong bộ quần áo xanh rộng thùng thình, đầu đội chiếc mũ len tím nhạt ản khuất sau chiếc ô nhỏ. Gió muốn giật lấy chiếc ô đó từ tay Nhi, mưa làm nhàu nát chiếc ô bé nhỏ, còn Nhi, Nhi vẫn giữ chắc chiếc ô như một báu vật, điều đó thuộc về tiềm thức của Nhi mất rồi. Vì sao ư? Vì đó là món quà cuôí cùng, sự quan tâm cuối cùng mà Vinh dành cho cô. 1tiếng trước Vinh nói lời chia tay với Nhi. Sẽ cảm thấy thế nào khi một tình yêu 6 năm sụp đổ trong chốc lát? người ta có thể đau, có thể khóc hay la hét. Nhi chỉ mỉm cười và im lặng.

Mỉm cười có thể coi là một lời đồng ý chia tay không? giá mà lúc đó Nhi nói được thì câu trả lời của Nhi là không. Còn sự im lặng cũng vậy chứ? đều là sự đồng ý?
Nói chung là người ta có thể trả lời bằng sự im lặng hay là mỉm cười khi không muốn trả lời bằng từ ngữ, và tất nhiên cũng có thể hiểu những câu trả lời này theo nhiều cách khác nhau, và điều đặc biệt ở cách trả lời này là hiểu theo nghĩa nào cũng được!

-" Như đã nói từ tháng trước chúng ta chia tay em nhé ! ”

….

-"Em mỉm cười là đồng ý?”

….

-"Anh xin lỗi, em hãy tìm người phù hợp với em … ý anh là còn rất nhiều người tốt hơn anh…- ngập ngừng- Sắp mưa rồi, em cầm ô về nhà sớm nhé ”

.…

- " Anh về trước…”

Tiếng bước chân xa dần và mất hẳn. Nhi vẫn đứng đó, Nhi không khóc, là vì cô không hề đau khổ? Không, tận cùng của nỗi đau không phải là những giọt nước mắt mà là không thể khóc thành tiếng. Không đau sao được khi trái tim chảy máu, chia tay đâu phải là sự giải thoát? Giải thoát ư? Có lẽ điều đó đã thuộc về Vinh mất rồi. Vinh đi mà không ngoảnh mặt. Mà cũng tốt,nếu lúc đó dù chỉ là một chút lưỡng lự của Vinh thôi có lẽ đôi bàn chân nhỏ bé này sẽ không giữ nổi Nhi mất. Đúng, Nhi vẫn còn yêu Vinh, rất nhiều. 6 năm không phải là quãng thời gian quá dài nhưng đâu phải quá ngắn, đủ cho Nhi biết thế nào là tình yêu. Tình yêu là gì? Là gì mà khiến tim Nhi đau buốt đến thế?

Nhi chìm trong những suy nghĩ mơ hồ. Nhi không sai, không hề sai. Vinh cũng vậy. vây sao phải chia tay?

Mưa, vẫn mưa, rất to. Tiếng mưa ào ào, xối xả, ông trời hình như đang phiền muộn điều gì và đang trút nó xuống nhân gian thì phải. Giá như con người ta ai cũng có thể trút nỗi phiền muộn một cách dễ dàng như thế, giá như lúc mới sinh thành thượng đế ban phát sẵn cho chúng ta điều đó. Đâu phải ai cũng có thể trút nỗi muộn phiền ra ngoài? Con người ta mấy ai có thể thắng thắn chia sẻ nỗi đau cho người khác?

Vậy sao Nhi không nói gì khi chia tay? Vì sao Nhi không níu giữ? Sao chỉ im lặng và mỉm cười?

Có thể nói được gì khi người khác không còn yêu mình nữa, níu giữ một tình yêu không trọn vẹn ư? Sẽ còn gọi là hạnh phúc không khi sống với một người mà mình không yêu? Vậy thì Vinh ra đi cũng là tìm sự giải thoát cho cả hai thôi. Sau khi chia tay Vinh sẽ sống tốt chứ? Tốt, tốt lắm. Vinh sẽ lấy một cô gái giàu có vào tháng sau. Mấy ngày trước đó Vinh đã nói hết yêu Nhi, trái tim đã có hình bóng người con gái khác, bên Nhi chỉ là nghĩa vụ bởi những gì mà Nhi đã làm cho Vinh mà thôi. Nhi không tin. Làm sao con người ta lại có thể dễ dàng vứt bỏ tình yêu 6 năm với bao sóng gió và hi sinh đến vậy? Tình yêu 6 năm chẳng lẽ lại không bằng cái thứ tình cảm mà Vinh cũng gọi là tình yêu kia dù nó chỉ mới bắt đầu trong 2 tháng? Nghĩa vụ ư? À, đúng rồi. Nhi đã luôn bên Vinh những ngày Vinh học lên thạc sĩ, đã quan tâm Vinh bằng tất cả tình yêu của mình. Những ngày tháng khó khăn đã qua, tưởng rằng tình yêu sẽ có kết thúc có hậu. Nhưng sự thật là như thế đó, cái mà Nhi nhận được chỉ là nghĩa vụ. Vinh đã có một tình yêu mới và một cuộc sống tốt đẹp phía trước. Chỉ cần Vinh hạnh phúc thì cô cũng hạnh phúc. Người ta có thể hạnh phúc được không khi người khác quay lưng lại với tình yêu của mình? Làm gì có ai cao thượng đến vậy? Vinh ra đi để lại cho Nhi nỗi đau cào xé trái tim cô, Vinh hạnh phúc khi rời xa cô đến thế ư? không thế thì sao đã cưới ngay một người con gái khác?

...

Nhi cười, cười to, tiếng cười kéo dài và cuối cùng thì không thành tiếng. Nhi ném mạnh chiếc ô sang phía bên đường. Nước mưa xối xả, Nhi ướt sũng, chiếc mũ len theo gió vụt bay để lộ ra khuôn mặt tái xanh trong ánh sáng mập mờ của đèn điện đường. Anh nói tôi già hơn cô ấy? tôi già ư? tuổi thanh xuân của tôi ở bên anh và giờ nó đã qua rồi, vì tôi đứng với một thạc sĩ như anh trông kệch cỡm quá nhỉ? Tôi nhà quê khi nên thành phố đã lâu ư? Có ai đổi được tiếng địa phương, tiếng mẹ đẻ, tiếng quê hương mình hoàn toàn không anh? Hay là chỉ có những kẻ như anh đang muốn gột rửa quá khứ của mình ngay cả nơi mà anh đã sống suốt những ngày tháng ấu thơ để hợp với chốn thị thành? Tôi chỉ như một gia vị trong cuộc sống của anh? Như là một lọ gia vị anh đã dùng cho bữa ăn thêm mặn mà và giờ thì anh muốn ăn ngọt? Anh đã tìm thấy cái mà anh gọi là hanh phúc, thế còn tôi? Đã bao giờ anh tự hỏi xem tôi sẽ sống ra sao chưa? Tôi sẽ gượng dậy thế nào? Anh quay lưng lại với tôi với lí do không còn yêu tôi nữa. Anh nói anh chia tay không phải vì sự giàu có cuả cô gái ấy, rằng anh không phải kẻ bội bạc! Anh à! Một người đàn ông chân chính không dùng lời nói để thanh minh,không dùng lời nói để biện hộ với cả ngàn lí do và anh biết không, họ sẽ không bao giờ so sánh sự thua thiệt giữa hai người con gái. Nhìn anh kể lể và thanh minh rằng anh không phải là kẻ bội bạc trông anh mới tệ hại và đáng thương làm sao.

…Tiếng cười của Nhi tắt dần. Nhi khóc, khóc nức nở. Nước mắt lẫn trong nước mưa mà sao vẫn thấy mặn chát trong khoé môi. Nhi ngã khuỵ, đôi vai nhỏ bé run cầm cập, toàn thân Nhi lạnh cóng như trái tim cô vậy. Cô nằm trên vệ đường, mắt vẫn dõi theo hướng Vinh rời xa cô vĩnh viễn, miệng lẩm nhẩm lời bài hát quen thuộc:

"Khi nói yêu anh, vườn cây đầy hoa trái.
Khi anh nắm tay em, mây giăng giăng bay chỉ còn ánh trăng mờ
Và khi chúng yêu nhau, chẳng kẻ thù nào làm con tim ta yếu mềm…”

...

Ánh đèn pha sáng chói cùng với tiếng phanh xe gấp không khỏi làm Nhi thoảng thốt. Một chiếc tắc xi tấp vội vào lề đường, giọng người con trai bước xuống xe đầy lo lắng :

-" Nhi, về thôi "

Nhi ngước đôi mắt đờ đẫn nhìn người vừa bước xuống, miệng vẫn lẩm nhẩm. Người đó xốc Nhi lên và cố dìu cô tới chiếc tắc xi đang đợi sẵn. Nhi cố né tránh với chút sức lực cuối cùng, hai tay cô bấu chặt vào cột đèn bên lề đường, miệng mếu máo.

- " Muộn rồi về thôi em” - Giọng người con trai rất to như cố lấn đi tiếng mưa đang ào ạt.

Nhi lắc đầu, miệng ú ớ những từ rời rạc như muốn thanh minh một điều gì đó.

-" Vinh….Vinh…đợ…đợ…đợi…đến…đến…”

Người con trai nói như quát:

-" Không đợi chờ gì hết, thằng đểu cáng đó không đến đâu. về nhà mau”

Khuôn mặt Nhi nhăn lại,Nhi cau mày, bặm chặt môi, cô khóc và la hét. Hết khóc lại cười sặc sụa. Người con trai nét mặt khổ sở hơn.

-" Anh xin lỗi. Về cùng anh nào em gái. Về không ốm, nếu ốm làm sao mai em đợi Vinh tiếp được. Ngoan,về nào em”.

Có vẻ như lời khuyên của anh trai Nhi đã có hiệu lực. Nhi ngừng khóc, khuôn mặt đẫm nước mưa, ngây dại.

Dưới ánh đèn mờ ảo, hai anh em ướt nhèm, người anh gỡ nhẹ tay em gái khỏi cây cột đèn bên vệ đường, Cô em gái ủ rũ, tóc dính đầy những lá me dại, cô cố lê người đứng dậy. Mệt quá, đau quá, cả cơ thể nhỏ bé của cô đã mất hết sức lực. Đôi chân đã mất hết cảm giác, tê cứng, Đúng thôi, cô đứng đó rất lâu, rất lâu rồi. Cô muốn ngủ.

Trong đêm mưa đó, người ta thấy một người con trai cõng trên lưng một cô gái nhỏ, cả hai đều ướt sũng, đang vội chạy tới chiếc xe còi inh ỏi bên vệ đường, hình như họ tới bệnh viện.

……

Từng cơn gió khẽ thoảng qua khung cửa sổ có hàng rào thép giăng kín, hất nhẹ tấm rèm cửa trắng muốt. Trong căn phòng nhỏ, người anh trai với đôi mắt thâm quầng –sau một đêm thức trắng- nắm nhẹ tay em gái:

-"Em thấy trong người thế nào rồi ?”

Nhi im lặng, đôi mắt nhìn chằm chằm người đối diện một cách ngây ngô.

-"Em muốn uống nước không?”

Im lặng.

- "Vậy em muốn đi đâu anh đưa em đi.”

-" Vinh…..em….đi….”

Như không chịu được, anh trai Nhi bật dậy, đôi bàn tay anh giữ chặt vai em gái:

-" Nhi, nghe anh nói này,Vinh đã lấy vợ, đã hơn 2 tháng nay rồi. sao mãi em không chịu hiểu ra vậy, em định sống như này mãi bao giờ nữa, em định ở đây đến hết đời sao Nhi, tỉnh lại đi
em.Nhi, Nhi”

Anh vừa nói vừa lay, Nhi mếu máo.

-" Không…không…anh…dối…”

-" Không gì nữa, hai tháng nay ngày nào em cũng trốn ra chỗ đó đợi cái thằng vô ơn đó, em thấy ai đến chưa? Hay là lần nào cũng ngất xỉu rồi anh lại phải đưa em về ?”

Nhi thẫn thờ.

-" Vinh đã có gia đình, đã có cuộc sống mới, còn em, em phải gượng dậy chứ, em còn bố mẹ, còn anh, còn bạn bè, em hãy quên Vinh, em…”

Anh trai chưa nói hết câu, Nhi bỗng nhiên la hét và cào cấu anh, người anh chẳng biết làm gì ngoài đứng yên nhìn em gái, bất lực.

Cánh cửa phòng hé mở, có tiếng bước chân đi về phía hai anh em.

-" Tiêm cho cô ấy liều an thần, y tá Linh”.

-"Vâng, thưa bác sĩ”

Chờ cho Nhi chìm vào trong giấc ngủ, anh khẽ hỏi ông bác sĩ đứng bên, đôi mắt vẫn nhìn chăm chú em gái.

-" Bệnh tình của em cháu hôm nay có tiến triển gì không bác sĩ ?”

Ông bác sĩ già đưa đôi mắt hiền từ nhìn người thanh niên đứng cạnh mình, dường như có chút lưỡng lự, ông bác sĩ từ tốn:

-" Anh biết đấy, nếu như không tính từ tháng trước thì tháng này em gái anh đã trốn viện 7 lần rồi. Tôi nghĩ chứng bệnh hoang tưởng mà em gái anh mới mắc phải có thể sẽ khiến chúng tôi gặp khó khăn trong việc điều trị bệnh cũ của cô ấy”

Người thanh niên có khuôn mặt với những vết cào xước cũ và mới,quay người sang nắm lấy tay ông bác sĩ:

-"Xin bác hãy gắng hết sức giúp em gái cháu, thú thực gia đình cháu không biết nên làm gì để giúp nó nữa.”- đôi vai anh run lên bần bật.

………………………………..

Nắng chiều chiếu xiên qua ô cửa sổ nhỏ, nơi đó một cô gái trong bộ quần áo xanh bệnh nhân đang nằm bất động trên chiếc giường ga trắng muốt, ô cửa sổ nhỏ đó thuộc khu nhà B bênh viện TâmThần Trung Ương.

………………………………..

Tình yêu là gì mà khiến con người ta đau lòng đến vậy khi chia tay?

Friday, 23 November 2012

Đừng mơ ước những gì ngoài tầm với.........Mây của trời cứ để gió cuốn đi..........Quẳng gánh lo vui điều ta đang có...........Hạnh phúc mỉm cười Quà Tặng Hôm Nay

Có nỗi buồn nào miên man

Nếu có ai yêu em hơn anh thì em nhất định hãy yêu người đó nhé!!!
Bởi vì anh đã yêu em nhiều hơn cả một tình yêu...
Anh ru lòng mình ướt cơn mưa vồn vã tháng năm, qua những ngày lá xanh mùa thu chín vàng nắng trải và vẫn ươm một cơn gió đôn

g về lạnh buốt trái tim non....

Bởi chiều nay nắng đã thôi vàng rồi đấy nhỉ?...Thôi vàng trên vai áo của anh và ánh mắt em trong veo...
Mùa đông về mỗi đêm với anh sao mà dài thế!!!!...
Ban ngày anh dối gian trong những tiếng cười vay mượn còn đêm về gửi trả những khóc thương cho con tim yếu mềm một trời mưa đổ...
Ngẫm một góc đời mình anh thấy chẳng hơn một giọt nước mắt mà tất cả lại dành cho em....

Bởi những cơn gió đã chẳng còn miên man những giọt sầu úa mà bây giờ như tan vỡ như những hạt băng rơi...
Anh chỉ thấy nực cười một điều là chính em khiến trái tim anh lạnh câm thế mà những ánh mắt nụ cười của em chẳng dành cho nó vẫn đem về sưởi ấm...
Cũng đã không biết bao nhiêu lần bảo mình phải quên em, rồi thì cũng có quên được đâu, rồi thì lý trí cũng lại bất lực với trái tim cứng đầu mà mềm yếu...

Anh cứ lặng im như thế!!!
Vì có bước đến bên cạnh em được đâu, nên em cũng chẳng thể biết được những gì vẫn âm ỉ bên trong anh...
Hôm nay anh dặn lòng mình không quên em nữa nhưng cũng chỉ nhớ về một chút chút nữa thôi...
Rồi mùa đông tuyết sẽ rơi, vùi lấp đi tất cả nhưng khi mùa xuân về, những đám cỏ úa bị vùi chôn trong tuyết người ta sẽ thấy nhạt nhòa vì những mầm biếc dậy trồi và ánh nắng vàng khắp nơi...Những nỗi đau trong anh biết đâu sẽ được che đậy hoàn hảo khi anh nắm tay một người khác
Bây giờ nó cần một mùa xuân rất mới...
Anh không thể chờ đợi mãi với những hờ hững em chao và hư vô ảo tưởng... Và cũng không thể cứ mãi đứng nhìn một người cứ ngược đường, ngược nắng để được ở bên anh..
_____shy_____

Nhìn em mệt mỏi quá, một nỗi chua xót tái tê lòng anh em có biết không

Wednesday, 21 November 2012

Đơn giản thế thôi mà không chịu hiểu.

Có một điều mà anh biết, có biết bao thằng con trai theo đuổi xung quanh em nhưng em nên biết rằng tình cảm và sự chân thành của anh chẳng thua kém thằng nào ka? Anh cũng chẳng tự tin vỗ ngực mà nói anh thik em, yêu em hơn chúng nó, biết đâu trong số đó có kẻ còn si mê em hơn ka? anh. Nhưng có những điều mà anh dám chắc hơn bất cứ điều gì "...a chân thành...." em có hiểu thì hiểu mà không hiểu thì cũng không sao. Còn đối với em, em có quyền lựa chọn người mà em muốn, chọn cuộc sống mà em thik, chọn người vui cùng em lúc em vui, chia sẻ với em nỗi buồn lúc em buồn. Có thể người đó sẽ chẳng là anh đâu, nhưng anh không nghĩ nhiều cho điều đó lắm, anh là con trai, có thể những sóng gió, đắng ngọt của cuộc sống này sẽ va đập lên anh nhiều nhiều hơn nữa, ít ra rồi anh cũng mạnh mẽ được hơn em. Còn với em, một cô gái mỏng manh, một người con gái chẳng thể nào mà đủ sức chống chọi với cái cuộc sống đầy rẫy những khó khăn, hiểm ác thế này.
Và một mai nếu anh chẳng thể quan tâm được em nữa thì cũng đừng để đôi mắt anh phải u buồn khi thấy em đau khổ trong tình yêu."Khi 2 con tim đã lỗi nhịp ta sẽ không chung lối đi với nhau".

Bến bờ nào có yêu thương

Có một câu nói thế này "Ly rượu đầu khiến người ta nhớ, ly rượu cuối khiến người ta say".Vẫn biết là thế đấy nhưng chuyện đời thường nhiều oan trái, cái gì dễ dàng đến thì cũng ra đi nhanh chóng mà thôi. Một đời người tuy ngắn ngủi nhưng cũng nên biết lúc nào nên nhanh , nên chậm. Vội vàng làm chi khi cảm xúc không là thật, nếu mạnh mẽ hơn có lẽ những lúc ấy sẽ dũng cảm vứt bỏ mà đá sang một bên. Là thế đấy thôi, ly rượu đầu ...là thế nào nhỉ, cái cảm giác của lần đầu thì bao giờ cũng mới mẻ, lạ lẫm mà khiến con người ta ai cũng dễ dàng muốn thử...Sao con người lại sẵn sàng, thậm chí là vội vàng với ly rượu đầu nhưng rồi lại tỏ ra sợ hãi và không muốn đến với ly rượu cuối. Để lm ngta uống ly rượu đầu đã khó, nhưng khiến ng ấy uống ly rượu cuối lại càng thêm khó nó là cả một chặng đường dài chứ đâu có phải trò chơi trong phút chốc. Nhưng với a có lẽ đường dài cũng chẳng là chi chỉ sợ người không có tâm mà thôi!
Người muốn say chứ không muốn nhớ.
Người muốn yêu chứ không muốn hận.

Tuesday, 20 November 2012

Ai qua là bao xứ xa

❤ ♥ Người bạn tốt nhất mà con người có được trên thế giới này có thể một ngày nào đó hoá ra kẻ thù quay lại chống lại ta. Con cái mà ta nuôi dưỡng với tình yêu thương hết mực rồi có thể là một lũ vô ơn.

♥ Những người gần gũi thân thiết ta nhất, những người ta gửi gắm hạnh phúc và danh dự có thể trở thành kẻ phản bội, phụ bạc lòng tin cậy và sự trung thành. Tiền bạc mà con người có được, rồi sẽ mất đi. Nó mất đi đúng vào lúc ta cần đến nó nhất. Tiếng tăm của con người cũng có thể tiêu tan trong phút chốc bởi một hành động một giờ.

♥ Những kẻ phủ phục tôn vinh ta khi ta thành đạt có thể sẽ là những kẻ đầu tiên ném đá vào ta khi ta sa cơ lỡ vận. Duy có một người bạn hoàn toàn không vụ lợi mà con người có được trong thế giới ích kỷ này, người bạn không bao giờ bỏ ta đi, không bao giờ tỏ ra vô ơn hay tráo trở, đó là con chó của ta.

♥ Con chó của ta luôn ở bên cạnh ta trong phú quý cũng như trong lúc bần hàn, khi khoẻ mạnh cũng như lúc ốm đau. Nó ngủ yên trên nền đất lạnh, dù đông cắt da cắt thịt hay bão tuyết lấp vùi, miễn sao được cận kề bên chủ là được.

♥ Nó hôn bàn tay ta dù khi ta không còn thức ăn gì cho nó. Nó liếm vết thương của ta và những trầy xước mà ta hứng chịu khi ta va chạm với cuộc đời tàn bạo này. Nó canh giấc ngủ của ta như thể ta là một ông hoàng dù ta có là một gã ăn mày.

♥ Dù khi ta đã tán gia bại sản, thân bại danh liệt thì vẫn còn con chó trung thành với tình yêu nó dành cho ta như thái dương trên bầu trời. Nếu chẳng may số phận đá ta ra rìa xã hội, không bạn bè, vô gia cư thì con chó trung thành chỉ xin ta một ân huệ là cho nó được đồng hành, cho nó làm kẻ bảo vệ ta trước hiểm nguy, giúp ta chống lại kẻ thù.

♥ Và một khi trò đời hạ màn, thần chết rước linh hồn ta đi để lại thân xác ta trong lòng đất lạnh, thì khi ấy khi tất cả thân bằng quyến thuộc đã phủi tay sau nắm đất cuối cùng và quay đi để sống tiếp cuộc đời của họ.

♥ Thì khi ấy còn bên nấm mồ ta con chó cao thượng của ta nằm gục mõm giữa hai chân trước, đôi mắt ướt buồn vẫn mở ra cảnh giác, trung thành và chân thực ngay cả khi ta đã mất rồi.

Georges Graham Vest (1830-1904)

Sunday, 23 September 2012

Mùa thu tái lòng 1 nỗi niềm xa lắm

Chúc các bạn những người đang có 1 cuộc sống êm đềm trên nhân thế mỗi ngày có thêm nhiều niềm vui, an lành và thành đạt.
Hãy thư giãn và thưởng thức mùa thu tươi đẹp! Luôn yên bình và hạnh phúc nhé mọi người!


Anh như chiếc lá thu vàng ấy
Lạc lối bay đi mãi chốn xa
Để em đơn lẻ lòng cô quạnh
Hôm sớm đi về ngõ vắng tanh
Ngưng Thu
Thu buồn gió ngủ giấc mây êm
Áo xanh tha thướt ngự bên thềm
Người đi quên cả trời thu mộng
Gọi chiều cho nắng dệt tình em
Ngưng Thu

 Ừ thôi cũng đã chiều xa vắng
Hỏi gió về đâu? Biết tình em?
Ai qua bến cũ trăng vừa mộng
Nhả mấy vần thơ xuống êm đềm
Ngưng Thu

 ….Anh vẫn biết đời là bể khổ!
Nhưng ra đi là nỗi niềm riêng!
Vẫn yêu em… dòng sông kỷ niệm…!
Nhớ ánh trăng xưa, nhớ đồng lúa chín…
Nhớ  Mẹ hiền – hai tiếng Quê hương!
Lan Phương


Con đò nhỏ bến sông nào yêu dấu
Anh ngắm trăng buồn…! em ở đâu?
Em ơi! buồn lắm chiều quê ngoại…
Thương nhớ hoài tím cả dòng sông!
Lan Phương



Phiêu linh mõi gót đời phiêu lãng…
Cát bụi phong trần phủ lối đi
Công danh không trọn, tình dang dở…
Giấc mộng tan rồi lệ mặn môi…!
Lan Phương

 Em đã lỡ phủ lên hồn mình cả đời sương đẫm ướt
Dù có nắng muôn ngày cũng không thể nào anh hiểu được
Tấm chân tình… em đánh đổi cả một đời ngoan
Ngưng Thu





Tháng sáu cháy lòng với một màu hoa
Tiếc nuối một lời yêu chưa kịp nói
Mượn tiếng ve sầu lấp niềm bối rối
Quắt quay buồn một tháng sáu xa em
Phương Uy








Nụ hồng trao tặng em yêu,
Ửng hồng lung luyến mỹ miều tình tôi…
Dáng xưa giờ đã xa rồi.
Chiều nay rỉ rả mưa rơi nặng lòng.
Nửa Đời Hư







Diều ai vừa thả lạc giữa dòng?
Soi bóng trên sông chiều tím lặng…
Đò ngang thờ thẩn… bóng người xa…!
Lòng đau, mang nặng sầu nhân thế!
Lân đận dòng đời lắm khổ đau…!
Hoa Mộc Lan


Ngày chán phồn hoa chốn thị thành
Ta về quê cũ mái nhà tranh
Đắng, cay, chua, chát đời phiêu bạt
Mình gặp lại mình – em với anh!
Lan Phương



Bạc tiền hai chữ công danh
Thân tôi lận đận cuộc đời lao đao…!
Có nghèo mới hiểu cho nhau
Đắng cay mới thấu những câu ân tình!
Lan Phương



Những chiếc lá chiều nay sao úa vàng đến vậy
Sao không chờ năm tháng nhủ lòng đau
Em ước gì câu chú nguyện tìm nhau
Anh đừng gởi vào trong từng chiếc lá
Hãy rót hết vào tim em thật nhiều phép lạ
Để bây giờ không phải ngắm chiếc khô rơi
Để tình mình không theo gió xa khơi.
Ngưng Thu



Đàn lòng ai oán mỗi đêm thâu?
Hỏi bạn tri âm giờ ở đâu!
Ngỗn ngang bao nỗi sầu nhân thế
Thương, nhớ người ơi tóc bạc màu!
Lan Phương

Đêm nay vũ khúc tiếng mưa rơi,
Bạt bóng sương đêm nhả từng hồi.
Vi vu thông nhỏ đồi hoang vắng.
Người có lạnh không… nơi xa xôi…
Nửa Đời Hư
 ---------------------------------------------------
Lee - 25/08