Friday, 23 November 2012
Có nỗi buồn nào miên man
Nếu có ai yêu em hơn anh thì em nhất định hãy yêu người đó nhé!!!
Bởi vì anh đã yêu em nhiều hơn cả một tình yêu...
Anh ru lòng mình ướt cơn mưa vồn vã tháng năm, qua những ngày lá xanh mùa thu chín vàng nắng trải và vẫn ươm một cơn gió đôn
Bởi vì anh đã yêu em nhiều hơn cả một tình yêu...
Anh ru lòng mình ướt cơn mưa vồn vã tháng năm, qua những ngày lá xanh mùa thu chín vàng nắng trải và vẫn ươm một cơn gió đôn
g về lạnh buốt trái tim non....
Bởi chiều nay nắng đã thôi vàng rồi đấy nhỉ?...Thôi vàng trên vai áo của anh và ánh mắt em trong veo...
Mùa đông về mỗi đêm với anh sao mà dài thế!!!!...
Ban ngày anh dối gian trong những tiếng cười vay mượn còn đêm về gửi trả những khóc thương cho con tim yếu mềm một trời mưa đổ...
Ngẫm một góc đời mình anh thấy chẳng hơn một giọt nước mắt mà tất cả lại dành cho em....
Bởi những cơn gió đã chẳng còn miên man những giọt sầu úa mà bây giờ như tan vỡ như những hạt băng rơi...
Anh chỉ thấy nực cười một điều là chính em khiến trái tim anh lạnh câm thế mà những ánh mắt nụ cười của em chẳng dành cho nó vẫn đem về sưởi ấm...
Cũng đã không biết bao nhiêu lần bảo mình phải quên em, rồi thì cũng có quên được đâu, rồi thì lý trí cũng lại bất lực với trái tim cứng đầu mà mềm yếu...
Anh cứ lặng im như thế!!!
Vì có bước đến bên cạnh em được đâu, nên em cũng chẳng thể biết được những gì vẫn âm ỉ bên trong anh...
Hôm nay anh dặn lòng mình không quên em nữa nhưng cũng chỉ nhớ về một chút chút nữa thôi...
Rồi mùa đông tuyết sẽ rơi, vùi lấp đi tất cả nhưng khi mùa xuân về, những đám cỏ úa bị vùi chôn trong tuyết người ta sẽ thấy nhạt nhòa vì những mầm biếc dậy trồi và ánh nắng vàng khắp nơi...Những nỗi đau trong anh biết đâu sẽ được che đậy hoàn hảo khi anh nắm tay một người khác
Bây giờ nó cần một mùa xuân rất mới...
Anh không thể chờ đợi mãi với những hờ hững em chao và hư vô ảo tưởng... Và cũng không thể cứ mãi đứng nhìn một người cứ ngược đường, ngược nắng để được ở bên anh..
_____shy_____
Bởi chiều nay nắng đã thôi vàng rồi đấy nhỉ?...Thôi vàng trên vai áo của anh và ánh mắt em trong veo...
Mùa đông về mỗi đêm với anh sao mà dài thế!!!!...
Ban ngày anh dối gian trong những tiếng cười vay mượn còn đêm về gửi trả những khóc thương cho con tim yếu mềm một trời mưa đổ...
Ngẫm một góc đời mình anh thấy chẳng hơn một giọt nước mắt mà tất cả lại dành cho em....
Bởi những cơn gió đã chẳng còn miên man những giọt sầu úa mà bây giờ như tan vỡ như những hạt băng rơi...
Anh chỉ thấy nực cười một điều là chính em khiến trái tim anh lạnh câm thế mà những ánh mắt nụ cười của em chẳng dành cho nó vẫn đem về sưởi ấm...
Cũng đã không biết bao nhiêu lần bảo mình phải quên em, rồi thì cũng có quên được đâu, rồi thì lý trí cũng lại bất lực với trái tim cứng đầu mà mềm yếu...
Anh cứ lặng im như thế!!!
Vì có bước đến bên cạnh em được đâu, nên em cũng chẳng thể biết được những gì vẫn âm ỉ bên trong anh...
Hôm nay anh dặn lòng mình không quên em nữa nhưng cũng chỉ nhớ về một chút chút nữa thôi...
Rồi mùa đông tuyết sẽ rơi, vùi lấp đi tất cả nhưng khi mùa xuân về, những đám cỏ úa bị vùi chôn trong tuyết người ta sẽ thấy nhạt nhòa vì những mầm biếc dậy trồi và ánh nắng vàng khắp nơi...Những nỗi đau trong anh biết đâu sẽ được che đậy hoàn hảo khi anh nắm tay một người khác
Bây giờ nó cần một mùa xuân rất mới...
Anh không thể chờ đợi mãi với những hờ hững em chao và hư vô ảo tưởng... Và cũng không thể cứ mãi đứng nhìn một người cứ ngược đường, ngược nắng để được ở bên anh..
_____shy_____
Thursday, 22 November 2012
Wednesday, 21 November 2012
Đơn giản thế thôi mà không chịu hiểu.
Có một điều mà anh biết, có biết bao thằng con trai theo đuổi xung quanh em nhưng em nên biết rằng tình cảm và sự chân thành của anh chẳng thua kém thằng nào ka? Anh cũng chẳng tự tin vỗ ngực mà nói anh thik em, yêu em hơn chúng nó, biết đâu trong số đó có kẻ còn si mê em hơn ka? anh. Nhưng có những điều mà anh dám chắc hơn bất cứ điều gì "...a chân thành...." em có hiểu thì hiểu mà không hiểu thì cũng không sao. Còn đối với em, em có quyền lựa chọn người mà em muốn, chọn cuộc sống mà em thik, chọn người vui cùng em lúc em vui, chia sẻ với em nỗi buồn lúc em buồn. Có thể người đó sẽ chẳng là anh đâu, nhưng anh không nghĩ nhiều cho điều đó lắm, anh là con trai, có thể những sóng gió, đắng ngọt của cuộc sống này sẽ va đập lên anh nhiều nhiều hơn nữa, ít ra rồi anh cũng mạnh mẽ được hơn em. Còn với em, một cô gái mỏng manh, một người con gái chẳng thể nào mà đủ sức chống chọi với cái cuộc sống đầy rẫy những khó khăn, hiểm ác thế này.
Và một mai nếu anh chẳng thể quan tâm được em nữa thì cũng đừng để đôi mắt anh phải u buồn khi thấy em đau khổ trong tình yêu."Khi 2 con tim đã lỗi nhịp ta sẽ không chung lối đi với nhau".
Và một mai nếu anh chẳng thể quan tâm được em nữa thì cũng đừng để đôi mắt anh phải u buồn khi thấy em đau khổ trong tình yêu."Khi 2 con tim đã lỗi nhịp ta sẽ không chung lối đi với nhau".
Bến bờ nào có yêu thương
Có một câu nói thế này "Ly rượu đầu khiến người ta nhớ, ly rượu cuối khiến người ta say".Vẫn biết là thế đấy nhưng chuyện đời thường nhiều oan trái, cái gì dễ dàng đến thì cũng ra đi nhanh chóng mà thôi. Một đời người tuy ngắn ngủi nhưng cũng nên biết lúc nào nên nhanh , nên chậm. Vội vàng làm chi khi cảm xúc không là thật, nếu mạnh mẽ hơn có lẽ những lúc ấy sẽ dũng cảm vứt bỏ mà đá sang một bên. Là thế đấy thôi, ly rượu đầu ...là thế nào nhỉ, cái cảm giác của lần đầu thì bao giờ cũng mới mẻ, lạ lẫm mà khiến con người ta ai cũng dễ dàng muốn thử...Sao con người lại sẵn sàng, thậm chí là vội vàng với ly rượu đầu nhưng rồi lại tỏ ra sợ hãi và không muốn đến với ly rượu cuối. Để lm ngta uống ly rượu đầu đã khó, nhưng khiến ng ấy uống ly rượu cuối lại càng thêm khó nó là cả một chặng đường dài chứ đâu có phải trò chơi trong phút chốc. Nhưng với a có lẽ đường dài cũng chẳng là chi chỉ sợ người không có tâm mà thôi!
Người muốn say chứ không muốn nhớ.
Người muốn yêu chứ không muốn hận.
Người muốn say chứ không muốn nhớ.
Người muốn yêu chứ không muốn hận.
Tuesday, 20 November 2012
Ai qua là bao xứ xa
❤
♥ Người bạn tốt nhất mà con người có được trên thế giới này có thể một
ngày nào đó hoá ra kẻ thù quay lại chống lại ta. Con cái mà ta nuôi
dưỡng với tình yêu thương hết mực rồi có thể là một lũ vô ơn.
♥ Những người gần gũi thân thiết ta nhất, những người ta gửi gắm hạnh
phúc và danh dự có thể trở thành kẻ phản bội, phụ bạc lòng tin cậy và sự
trung thành. Tiền bạc mà con người có được, rồi sẽ mất đi. Nó mất đi
đúng vào lúc ta cần đến nó nhất. Tiếng tăm của con người cũng có thể
tiêu tan trong phút chốc bởi một hành động một giờ.
♥ Những kẻ
phủ phục tôn vinh ta khi ta thành đạt có thể sẽ là những kẻ đầu tiên ném
đá vào ta khi ta sa cơ lỡ vận. Duy có một người bạn hoàn toàn không vụ
lợi mà con người có được trong thế giới ích kỷ này, người bạn không bao
giờ bỏ ta đi, không bao giờ tỏ ra vô ơn hay tráo trở, đó là con chó của
ta.
♥ Con chó của ta luôn ở bên cạnh ta trong phú quý cũng như
trong lúc bần hàn, khi khoẻ mạnh cũng như lúc ốm đau. Nó ngủ yên trên
nền đất lạnh, dù đông cắt da cắt thịt hay bão tuyết lấp vùi, miễn sao
được cận kề bên chủ là được.
♥ Nó hôn bàn tay ta dù khi ta
không còn thức ăn gì cho nó. Nó liếm vết thương của ta và những trầy
xước mà ta hứng chịu khi ta va chạm với cuộc đời tàn bạo này. Nó canh
giấc ngủ của ta như thể ta là một ông hoàng dù ta có là một gã ăn mày.
♥ Dù khi ta đã tán gia bại sản, thân bại danh liệt thì vẫn còn con chó
trung thành với tình yêu nó dành cho ta như thái dương trên bầu trời.
Nếu chẳng may số phận đá ta ra rìa xã hội, không bạn bè, vô gia cư thì
con chó trung thành chỉ xin ta một ân huệ là cho nó được đồng hành, cho
nó làm kẻ bảo vệ ta trước hiểm nguy, giúp ta chống lại kẻ thù.
♥
Và một khi trò đời hạ màn, thần chết rước linh hồn ta đi để lại thân
xác ta trong lòng đất lạnh, thì khi ấy khi tất cả thân bằng quyến thuộc
đã phủi tay sau nắm đất cuối cùng và quay đi để sống tiếp cuộc đời của
họ.
♥ Thì khi ấy còn bên nấm mồ ta con chó cao thượng của ta
nằm gục mõm giữa hai chân trước, đôi mắt ướt buồn vẫn mở ra cảnh giác,
trung thành và chân thực ngay cả khi ta đã mất rồi.
Georges Graham Vest (1830-1904)
♥ Những người gần gũi thân thiết ta nhất, những người ta gửi gắm hạnh phúc và danh dự có thể trở thành kẻ phản bội, phụ bạc lòng tin cậy và sự trung thành. Tiền bạc mà con người có được, rồi sẽ mất đi. Nó mất đi đúng vào lúc ta cần đến nó nhất. Tiếng tăm của con người cũng có thể tiêu tan trong phút chốc bởi một hành động một giờ.
♥ Những kẻ phủ phục tôn vinh ta khi ta thành đạt có thể sẽ là những kẻ đầu tiên ném đá vào ta khi ta sa cơ lỡ vận. Duy có một người bạn hoàn toàn không vụ lợi mà con người có được trong thế giới ích kỷ này, người bạn không bao giờ bỏ ta đi, không bao giờ tỏ ra vô ơn hay tráo trở, đó là con chó của ta.
♥ Con chó của ta luôn ở bên cạnh ta trong phú quý cũng như trong lúc bần hàn, khi khoẻ mạnh cũng như lúc ốm đau. Nó ngủ yên trên nền đất lạnh, dù đông cắt da cắt thịt hay bão tuyết lấp vùi, miễn sao được cận kề bên chủ là được.
♥ Nó hôn bàn tay ta dù khi ta không còn thức ăn gì cho nó. Nó liếm vết thương của ta và những trầy xước mà ta hứng chịu khi ta va chạm với cuộc đời tàn bạo này. Nó canh giấc ngủ của ta như thể ta là một ông hoàng dù ta có là một gã ăn mày.
♥ Dù khi ta đã tán gia bại sản, thân bại danh liệt thì vẫn còn con chó trung thành với tình yêu nó dành cho ta như thái dương trên bầu trời. Nếu chẳng may số phận đá ta ra rìa xã hội, không bạn bè, vô gia cư thì con chó trung thành chỉ xin ta một ân huệ là cho nó được đồng hành, cho nó làm kẻ bảo vệ ta trước hiểm nguy, giúp ta chống lại kẻ thù.
♥ Và một khi trò đời hạ màn, thần chết rước linh hồn ta đi để lại thân xác ta trong lòng đất lạnh, thì khi ấy khi tất cả thân bằng quyến thuộc đã phủi tay sau nắm đất cuối cùng và quay đi để sống tiếp cuộc đời của họ.
♥ Thì khi ấy còn bên nấm mồ ta con chó cao thượng của ta nằm gục mõm giữa hai chân trước, đôi mắt ướt buồn vẫn mở ra cảnh giác, trung thành và chân thực ngay cả khi ta đã mất rồi.
Georges Graham Vest (1830-1904)
Subscribe to:
Posts (Atom)