Bởi vì anh đã yêu em nhiều hơn cả một tình yêu...
Anh ru lòng mình ướt cơn mưa vồn vã tháng năm, qua những ngày lá xanh mùa thu chín vàng nắng trải và vẫn ươm một cơn gió đôn
g về lạnh buốt trái tim non....
Bởi chiều nay nắng đã thôi vàng rồi đấy nhỉ?...Thôi vàng trên vai áo của anh và ánh mắt em trong veo...
Mùa đông về mỗi đêm với anh sao mà dài thế!!!!...
Ban ngày anh dối gian trong những tiếng cười vay mượn còn đêm về gửi trả những khóc thương cho con tim yếu mềm một trời mưa đổ...
Ngẫm một góc đời mình anh thấy chẳng hơn một giọt nước mắt mà tất cả lại dành cho em....
Bởi những cơn gió đã chẳng còn miên man những giọt sầu úa mà bây giờ như tan vỡ như những hạt băng rơi...
Anh chỉ thấy nực cười một điều là chính em khiến trái tim anh lạnh câm thế mà những ánh mắt nụ cười của em chẳng dành cho nó vẫn đem về sưởi ấm...
Cũng đã không biết bao nhiêu lần bảo mình phải quên em, rồi thì cũng có quên được đâu, rồi thì lý trí cũng lại bất lực với trái tim cứng đầu mà mềm yếu...
Anh cứ lặng im như thế!!!
Vì có bước đến bên cạnh em được đâu, nên em cũng chẳng thể biết được những gì vẫn âm ỉ bên trong anh...
Hôm nay anh dặn lòng mình không quên em nữa nhưng cũng chỉ nhớ về một chút chút nữa thôi...
Rồi mùa đông tuyết sẽ rơi, vùi lấp đi tất cả nhưng khi mùa xuân về, những đám cỏ úa bị vùi chôn trong tuyết người ta sẽ thấy nhạt nhòa vì những mầm biếc dậy trồi và ánh nắng vàng khắp nơi...Những nỗi đau trong anh biết đâu sẽ được che đậy hoàn hảo khi anh nắm tay một người khác
Bây giờ nó cần một mùa xuân rất mới...
Anh không thể chờ đợi mãi với những hờ hững em chao và hư vô ảo tưởng... Và cũng không thể cứ mãi đứng nhìn một người cứ ngược đường, ngược nắng để được ở bên anh..
_____shy_____
Bởi chiều nay nắng đã thôi vàng rồi đấy nhỉ?...Thôi vàng trên vai áo của anh và ánh mắt em trong veo...
Mùa đông về mỗi đêm với anh sao mà dài thế!!!!...
Ban ngày anh dối gian trong những tiếng cười vay mượn còn đêm về gửi trả những khóc thương cho con tim yếu mềm một trời mưa đổ...
Ngẫm một góc đời mình anh thấy chẳng hơn một giọt nước mắt mà tất cả lại dành cho em....
Bởi những cơn gió đã chẳng còn miên man những giọt sầu úa mà bây giờ như tan vỡ như những hạt băng rơi...
Anh chỉ thấy nực cười một điều là chính em khiến trái tim anh lạnh câm thế mà những ánh mắt nụ cười của em chẳng dành cho nó vẫn đem về sưởi ấm...
Cũng đã không biết bao nhiêu lần bảo mình phải quên em, rồi thì cũng có quên được đâu, rồi thì lý trí cũng lại bất lực với trái tim cứng đầu mà mềm yếu...
Anh cứ lặng im như thế!!!
Vì có bước đến bên cạnh em được đâu, nên em cũng chẳng thể biết được những gì vẫn âm ỉ bên trong anh...
Hôm nay anh dặn lòng mình không quên em nữa nhưng cũng chỉ nhớ về một chút chút nữa thôi...
Rồi mùa đông tuyết sẽ rơi, vùi lấp đi tất cả nhưng khi mùa xuân về, những đám cỏ úa bị vùi chôn trong tuyết người ta sẽ thấy nhạt nhòa vì những mầm biếc dậy trồi và ánh nắng vàng khắp nơi...Những nỗi đau trong anh biết đâu sẽ được che đậy hoàn hảo khi anh nắm tay một người khác
Bây giờ nó cần một mùa xuân rất mới...
Anh không thể chờ đợi mãi với những hờ hững em chao và hư vô ảo tưởng... Và cũng không thể cứ mãi đứng nhìn một người cứ ngược đường, ngược nắng để được ở bên anh..
_____shy_____
No comments:
Post a Comment