Một mùa lạnh giá lại về rồi đấy...
Nước có thấy lá cành chơ vơ trong những cơn gió lạnh lẽo, hàng sấu già liêu xiêu xác lá khô.
Anh vừa lang thang trên con đường nhỏ, cả con phố đã trở mùa rồi đấy!
Ánh đèn đường
nhập
nhoạng bóng của những cặp tình nhân. Mùa đông về làm họ nép vào gần
nhau hơn, cái nắm tay thêm chặt và ấm áp hơn nhiều lắm...
Anh ghét mùa đông, mùa đông làm lòng anh xa xôi muôn nẻo!
Nệm có dầy, đắp bao nhiêu chăn cũng chẳng thấy ấm, lúc nào cũng sâm sẩm những nỗi niềm riêng....Và:
Mùa đông làm anh nhớ về em nhiều hơn bao giờ hết!!!...
Anh thấy mọi thứ đểu lạnh lẽo, đều run lên, co ro trước mỗi cơn gió rét... Lòng anh bây giờ cũng tràn căng những cơn gió lạnh ùa vào heo hút, liêu xiêu...
Em có thấy thế không hả nước????
Có thấy tâm hồn mình như bị những cơn gió của mùa đông phanh ra trần trụi, lạnh căm...
Có chợt thấy bàn tay, con tim mình lạnh lẽo và nhỏ bé quá!!!
Anh sợ lắm!!!
Anh sợ sự cô đơn, anh sợ một mình trong căn phòng trống trải hiu hiu gió lạnh...
Anh sợ những đêm hà nội trở rét, chẳng còn gì ngoài hương hoa sữa yếu ớt trong những đợt gió rợn người...
Anh sợ đêm noel, cả con phố sáng bừng lên những nụ cười của những người đi bên nhau riêng cái góc phòng của mình lạnh câm, xám ngắt....
Mùa đông là mùa nồng đượm của những người yêu nhau và là mùa làm đau những người đứng ngoài cái thứ tình cảm chết tiệt ấy....
Anh muốn có ai đó ở bên cạnh mình, anh muốn có ai đó yêu thương anh và để cho anh biết anh vẫn còn có thể yêu thương người ấy...
Anh muốn mùa đông năm nay sẽ thật ấm khi anh có thể nắm lấy một đôi tay, khi trên bờ vai anh có một mái đầu nhỏ xinh gục vào đấy...
Nước à!!! Em có thấy trong lòng mình những giá lạnh ấy không???
Anh ghét mùa đông, mùa đông làm lòng anh xa xôi muôn nẻo!
Nệm có dầy, đắp bao nhiêu chăn cũng chẳng thấy ấm, lúc nào cũng sâm sẩm những nỗi niềm riêng....Và:
Mùa đông làm anh nhớ về em nhiều hơn bao giờ hết!!!...
Anh thấy mọi thứ đểu lạnh lẽo, đều run lên, co ro trước mỗi cơn gió rét... Lòng anh bây giờ cũng tràn căng những cơn gió lạnh ùa vào heo hút, liêu xiêu...
Em có thấy thế không hả nước????
Có thấy tâm hồn mình như bị những cơn gió của mùa đông phanh ra trần trụi, lạnh căm...
Có chợt thấy bàn tay, con tim mình lạnh lẽo và nhỏ bé quá!!!
Anh sợ lắm!!!
Anh sợ sự cô đơn, anh sợ một mình trong căn phòng trống trải hiu hiu gió lạnh...
Anh sợ những đêm hà nội trở rét, chẳng còn gì ngoài hương hoa sữa yếu ớt trong những đợt gió rợn người...
Anh sợ đêm noel, cả con phố sáng bừng lên những nụ cười của những người đi bên nhau riêng cái góc phòng của mình lạnh câm, xám ngắt....
Mùa đông là mùa nồng đượm của những người yêu nhau và là mùa làm đau những người đứng ngoài cái thứ tình cảm chết tiệt ấy....
Anh muốn có ai đó ở bên cạnh mình, anh muốn có ai đó yêu thương anh và để cho anh biết anh vẫn còn có thể yêu thương người ấy...
Anh muốn mùa đông năm nay sẽ thật ấm khi anh có thể nắm lấy một đôi tay, khi trên bờ vai anh có một mái đầu nhỏ xinh gục vào đấy...
Nước à!!! Em có thấy trong lòng mình những giá lạnh ấy không???
________shy_________

No comments:
Post a Comment