Giữa con phố nhỏ, cồn cào em và cái rét khứa vào thịt da
Trái tim anh chợt gồ lên những sỏi đá...
Hà Nội không em sao mà xa lạ quá, cho dù những chiếc lá vẫn ngủ quên, mưa vẫn bay bay liu diu trên mái phố...
Ánh đèn hắt bóng anh đổ dài...
dừng lại một chút giữa một góc đường quen...
nơi mà anh vẫn thường nhìn về phía em xa xôi lắm!!!
Lạnh!!!
Hà Nội chẳng có chỗ cho nắng về, trái tim anh cũng chẳng còn khoảng trống cho chút ấm áp nào có thể làm nỗi nhớ em dịu lại, em đã mang trái tim anh đi về phương nào rồi vậy. Hay là nó đã hóa dại khờ khi chót ôm ấp bóng hình em...
Đêm!!!
Một mình...
Một mình lặng nghe những hơi thở buông dài trong màn đêm, mang theo bao nhiêu những phiền muộn thở than vào màn u tịch.
Uh!
Bao lâu rồi anh mãi vậy, chẳng mong đêm dài nhưng cũng chẳng muốn thấy ánh sáng của ngày mai...
Một lần thôi!!!
Cho anh thấy không phải là mộng tưởng...
Cho anh thấy yêu thương có thể làm nên những điều kỳ diệu và tình yêu có thể khiến mọi thứ đổi thay...
Một lần thôi cho anh mượn đôi tay và trái tim em mãi mãi...
_________ Shy _________

No comments:
Post a Comment